Chương 5

Nhìn đám người này vừa quỳ dưới đất khóc lóc thảm thiết vừa nhét đầy đất vào miệng, còn có mấy con giun ở trên đầu, chạy khắp nơi với mùi nướ© ŧıểυ nồng nặc trong quần; người không điên khùng khùng khóc kêu lung tung thì cũng ngu si ngồi một chỗ không nói một lời, sắc mặt thôn dân trở nên trắng bệch, trong lòng ứa ra một cơn ớn lạnh.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Đang yên đang lành, sao Sơn Thần lại muốn trừng phạt họ như vậy?

Trong lúc họ đang hoảng sợ, trong đám người bỗng nhiên có người hét lớn: “Ở đây có chữ!”

Mọi người vừa nghe xong thì vội chen chúc vây quanh.

“Ôi, đây là Giả Sơn đúng không?”

Giả Sơn chính là người đàn ông chột mắt dùng hai vạn mua Trần Tuyết Nhược. Gã là con ma xui xẻo duy nhất mất mạng ở đây, cả người gã cháy đen, cơ thể cứng đờ, rõ ràng đã chết.

Cha mẹ già của gã không thể chịu nổi đả kích mà ngất đi vì gào khóc. Trong đám người có người thông cảm, có người sợ hãi, có người tự nhủ người này bình thường quá vô dụng, chết cũng đáng, nhưng ngay sau đó tất cả mọi người đều bị dòng chữ bằng máu bên người gã hấp dẫn sự chú ý.

“Lão Dư, ông biết chữ nhiều, mau nhìn xem đây có ý gì!”

“Mua bán con người, trời đất không dung thứ. Mau thả người ra, nếu không cả thôn sẽ chịu tai họa. Ý bảo chúng ta thả những người vợ bị mua trong thôn…”

“Cái gì? Tại sao chứ!”

“Vì đây là ý của Sơn Thần.” Lão Dư đã đọc sách và có văn hóa, biết rằng việc mua bán con người là phạm pháp. Nhưng xưa nay thôn họ có thói quen mua vợ từ bên ngoài, một mình ông ấy không thể chống lại cả thôn, cũng như không thể chống lại quan niệm phong kiến lạc hậu ngu dốt kéo dài hàng trăm năm, cho nên chỉ bất đắc dĩ im lặng. Lúc này, một là vì xuất phát từ sự sợ hãi với “Sơn Thần”, hai là vì cắn rứt lương tâm, ông ấy chỉ vào hàng chữ với vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy: “Tôi biết mấy người muốn nói gì, mấy người tiêu tiền mua vợ, không trộm không cướp, không có gì sai. Nhưng mấy người có dám lấy lương tâm ra nói những người phụ nữ kia tự nguyện gả vào thôn chúng ta sống cùng mấy người không?”

Mọi người sửng sốt trong giây lát, vẻ mặt có chút xấu hổ.

Đương nhiên không phải, thôn họ nghèo và hẻo lánh như vậy, làm gì có phụ nữ nào ở ngoài thôn tự nguyện gả vào đây.

“Đấy, mọi người cũng biết họ đều không tự nguyện ở lại.” Lão Dư lắc đầu thở dài: “Họ đều là con người sống sờ sờ được cha mẹ nuôi nấng. Các người mua họ như súc vật, nhốt trong thôn không cho đi, còn vừa đánh vừa mắng, chẳng lẽ vậy không phải phạm tội sao? Nhìn đám người Cường Tử đi, tại sao chỉ có họ không sao còn những người kia thì có? Bởi vì không ai trong gia đình họ dính vào việc này và họ luôn tốt bụng giúp đỡ người khác, Sơn Thần biết họ là người tốt nên chỉ hù dọa họ một chút mà không trừng phạt họ…”

Cường Tử chính là cậu thiếu niên dẫn đường, sau khi Lão Dư nói xong, cậu ta nghiêm túc khuyên nhủ: “Mọi người, chúng ta nên nhanh chóng thả người đi, nếu không lần sau cả thôn chúng ta sẽ bị sét đánh, hoặc bị chôn trong đất chết ngạt.”

Những người sống trên núi không dám xem thường Sơn Thần, lời nói của Lão Dư cùng với cái chết của người đàn ông chột mắt và sự điên loạn của những người khác khiến tất cả dân làng lâm vào trầm mặc.

Cuối cùng, thôn trưởng có mái tóc hoa râm nói: “Cứ dựa theo ý Sơn Thần... Thả đi.”

“Nhưng thôn trưởng ——”

Rất nhiều người không cam lòng, nhưng chuyện này liên quan đến an toàn của cả thôn, họ dù không cam lòng cũng chỉ có thể làm theo.

Từ nay về sau, những thôn dân xem nạn buôn người như chuyện bình thường đã diễn ra từ nhiều năm nay ở thôn quê miền núi nhỏ bé không còn xuất hiện chuyện “mua vợ” nữa.