Yên La và Thẩm Thanh Từ không biết chuyện của nhà họ Từ, mà bọn họ cũng không quan tâm. Lúc này bọn họ đang ngồi trên xe taxi đi đến Gà Hầm Hồ Ký— Thẩm Thanh Từ vốn định tìm một khách sạn trước, ở tạm một đêm, ngày mai lại tìm phòng ở một lần nữa, không nghĩ tới Yên La vừa lên xe đã trực tiếp báo địa chỉ của Gà Hầm Hồ Ký.
Thẩm Thanh Từ có chút ngoài ý muốn, hỏi cô đó là nơi nào.
Yên La lười biếng nói: “Tiệm cơm do một con Cửu Vĩ Hồ mở, bây giờ không phải anh không có chỗ ở sao? Chúng ta có thể đến ở nơi đó của cậu ta.”
Hồ Lê là một con hồ ly thích trà trộn vào nhân gian, mỗi lần Yên La cần chỗ nghỉ đều sẽ đến ở nhà của cậu ấy, lần này đương nhiên cũng sẽ không khách khí.
Cửu Vĩ Hồ gì đó, Thẩm Thanh Từ ngạc nhiên chớp mắt, một lát mới uyển chuyển từ chối: “Chuyện này chắc là quấy rầy đến mọi người rồi, tôi còn định...”
“Sẽ không quấy rầy, vốn dĩ tôi cũng muốn dẫn anh đi gặp cậu ấy.” Yên La càng nghĩ lại càng cảm thấy đây là một ý kiến hay, không đợi anh nói xong đã bá đạo mà ngắt lời: “Cứ quyết định như vậy đi!”
Thẩm Thanh Từ: “...”
Thẩm Thanh Từ dở khóc dở cười, chần chừ một lát, rốt cuộc vẫn đồng ý — đối với cái mà cô gọi là kiếp trước và quan hệ giữa hai người họ, bây giờ càng ngày anh càng tò mò.
Một giờ sau, xe taxi dừng lại trước cửa của Gà Hầm Hồ Ký.
Yên La dẫn theo Thẩm Thanh Từ xuống xe, đẩy cửa bước vào.
Lúc này đã là hơn 7 giờ tối rồi, trong tiệm cơm cũng không bận rộn như thời điểm trước đó, chỉ là vẫn có vài người hoặc đang ăn cơm hoặc đang nói chuyện phiếm.
“Lão đại, cô đã trở lại rồi!” Hồ Lê đúng lúc đi từ sau bếp ra, thấy Yên La thì cười tủm tỉm tiếp đón, nhưng sau đó cậu ấy lập tức ngẩn cả người: “Đây là đế — không đúng, tên vương bát đản kia! Vậy mà cô lại tìm được anh ta?!”
Thẩm Thanh Từ: “...”
Anh nghe được cái gì cơ?
“Nói chuyện kiểu gì vậy! Đây chính là đồ đệ của tôi đấy!” Vẻ mặt Yên La nghiêm túc mà đưa mắt ra hiệu với Hồ Lê: “Kể cả trước kia anh ta đã bắt nạt cậu, cậu cũng được phép đối xử không lễ phép với anh ta như vậy, nếu không tôi sẽ không tha cho cậu đâu.”
Hồ Lê: “...”
Hồ Lê lập tức cảm thấy bản thân mình không cách nào hiểu được thế giới này. Sau khi lão đại nhà cậu hao hết tâm tư mới tìm được đối thủ một mất một còn ngàn năm, vậy mà lại không thiên đao vạn quả, lột da rút gân người đó, ngược lại còn nhận người đó làm đồ đệ???
Đây là cái kiểu phát triển quỷ dị gì vậy chứ!
Chỉ là khó hiểu thì khó hiểu, Hồ Lê vẫn rất nhanh đã lấy lại tinh thần, giả ý nói thầm một câu: “Dựa vào đâu chứ…”
“Hả?” Yên La nghiêng đôi mắt đẹp sang.
Hồ Lê rất “không tình nguyện” cúi đầu: “Không, lão đại nói cái gì chính là cái đó.”
Thẩm Thanh Từ: “...”
Tôi cứ lẳng lặng mà nhìn các người diễn thôi.
Tác giả có lời muốn nói:
Yên La: Chỉ có tôi mới có thể ức hϊếp đối thủ một mất một còn của mình!
Thẩm Thanh Từ: . . . Ôi mẹ ơi, cô ấy có vẻ thích con quá o(*////▽////*)q
Yên La: Tôi cảm thấy mình diễn siêu hay!
Thẩm Thanh Từ: . . Ánh mắt nhìn thấu tất cả.jpg