Thẩm Thanh Từ cũng kinh ngạc một chút, sau đó thì nghiêm mặt lại, nhanh chóng cầm tay cô: “Đừng.”
Yên La vừa thấy biểu tình này của anh thì nhớ lại hơn một ngàn năm trước, nỗi sợ hãi bị chi phối bởi chiếc vòng tay bị vỡ mà anh để lại. Sắc mặt cô tối sầm lại, ngoài mạnh trong yếu mà tức giận nói: “Không được nhắc nhở tôi, cũng không cho phép dạy bảo tôi! Nếu không, tôi, tôi sẽ làm thịt luôn cả anh đấy!”
Thẩm Thanh Từ: “...?”
Con ngươi của Thẩm Thanh Từ khẽ xoay chuyển, ý vị không rõ mà nhìn cô: “Sư phụ suy nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ muốn nói, hiện tại là xã hội pháp trị, không được tùy tiện gϊếŧ người. Sư phụ có tài năng xuất chúng, đương nhiên không cần sợ hãi, nhưng tôi chỉ là một công dân bình thường, sẽ bị chộp ngồi xổm trong nhà tù.”
Yên La bị tiếng gọi “sư phụ” này của anh gọi tới mức mí mắt cũng không rõ lý do mà nhảy một chút, nhưng thấy anh cũng không thao thao bất tuyệt nhắc nhở mình, không khỏi nhẹ nhàng thở phào: “Này thì có gì đâu, tôi có rất nhiều biện pháp cứu anh ra ngoài.”
“Nhưng đó đều là những phiền toái không cần thiết, không phải sao?”
Thẩm Thanh Từ nói xong thì quét mắt liếc nhìn Từ Nguyệt Bình đang sợ tới mức nước mắt nước mũi ướt đầy mặt, đến quần cũng ướt.
Giữa mày có âm khí quấn quanh, đây là dáng vẻ bị quỷ quái quấn thân rồi.
Ở trên phố Từ Nguyệt Bình gặp được vị đại sư đoán mệnh kia nói... Hoặc là nếu như đoán không sai, vốn dĩ trong nhà bà ta sẽ liên tiếp xảy ra chuyện, quả thực không phải là ngoài ý muốn.
Nhưng vấn đề cũng không phải xảy ra trên người vị khách thuê là anh đây, mà là xảy ra ở trong chính nhà của bà ta. Bởi vì ngày đầu tiên anh dọn đồ vào ở, âm khí giữa mày kia của Từ Nguyệt Bình cũng đã tồn tại rồi. Chỉ là trước kia âm khí vẫn luôn nhợt nhạt, không phải quá rõ ràng, mãi đến mấy ngày nay mới dần dần biến lớn lên bởi vì nguyên nhân không biết tên nào đó.
Về phần âm khí này rốt cuộc làm sao mà có, rốt cuộc nhà họ Từ đã xảy ra chuyện gì, Thẩm Thanh Từ không biết, và cũng không muốn biết — tuy rằng anh trời sinh đã có mắt âm dương, nhưng lại không biết pháp thuật, cũng không hiểu cách bắt quỷ, kể cả đã biết thì cũng không làm được chuyện gì. Cho nên lúc này anh cũng không nhiều lời, chỉ mỉm cười khuyên Yên La: “Người ác ắt sẽ bị trời trừng phạt, sư phụ cần gì phải ô uế tay của mình chứ?”
“Được rồi, dù sao bà ta như vậy cũng không gắng được mấy ngày nữa.” Thứ đồ mà anh có thể nhìn ra được thì đương nhiên Yên La cũng có thể nhìn ra được. Thấy anh nói có lý, cô cũng không tiếp tục dong dài nữa , tâm tình của cô tốt lên không ít, đầu ngón tay lười biếng động một chút đã thu tia sương đen kia trở về.
Chỉ là trước khi đi, cô vẫn bắt Từ Nguyệt Bình chuyển lại bốn ngàn tệ kia cho Thẩm Thanh Từ — Vẫn là câu nói đó, đối thủ một mất một còn của cô chỉ có cô được phép bắt nạt, những người khác... Hừ, kẻ nào dám phá hư kế hoạch báo thù của cô thì kẻ đó sẽ phải chết!
Từ Nguyệt Bình lúc này đã bị dọa sợ chết khϊếp, nào dám phản kháng. Chịu đựng đau lòng nói Lưu Tú Tú trả tiền cho Thẩm Thanh Từ, lại nhìn Thẩm Thanh Từ thu dọn một chút đồ đạc rồi rời đi, lúc này rốt cuộc mới nằm xuống đất, vừa không cam lòng, vừa nghĩ lại mà sợ đến mức khóc lớn lên: “Ông trời ơi! Tôi đã tạo nghiệt gì! Hai cái thứ không biết xấu hổ này, không những cướp tiền của tôi, mà còn nguyền rủa tôi nữa... Còn có con bé chết tiệt nhà mày! Mẹ ruột của mày đã sắp bị người ta gϊếŧ chết mà cũng không biết giúp mẹ, bà đây phí công nuôi dưỡng mày lớn như vậy!”
Những lời mắng chửi sau này chính là mắng Lưu Tú Tú.
Lưu Tú Tú là do Từ Nguyệt Bình ngoài ý muốn mang thai vào năm 39 tuổi, bởi vì tuổi quá lớn không thể phá thai được, chỉ có thể sinh ra. Lúc ấy đất nước còn đang thực hiện kế hoạch hoá gia đình, chồng của Từ Nguyệt Bình bởi vì có cô con gái ngoài ý muốn này mà mất công việc ở đơn vị công tác, nhà họ Từ còn vì chuyện này mà phải nộp một khoản tiền phạt, cho nên Từ Nguyệt Bình vốn dĩ đã trọng nam khinh nữ vẫn luôn rất không thích Lưu Tú Tú.
Lưu Tú Tú từ nhỏ đến lớn đã bị bà ta đánh chửi, cũng đã sớm thành thói quen, nghe thấy vậy cũng không phản bác, chỉ cúi đầu, thật cẩn thận đưa điện thoại của bà ta qua: “Vậy... Vậy bây giờ còn phải báo cảnh sát không?”
“Người cũng đã đi rồi thì còn báo cái rắm! Huống chi đó, đó căn bản không phải là người, thì báo cảnh sát có ích lợi gì chứ!” Từ Nguyệt Bình tức giận giáng xuống một bạt tai.
Lưu Tú Tú đang ngồi xổm, không chút đề phòng nào, bị đánh đến mức cả người té ngã trên đất, khuỷu tay cũng đập thật mạnh vào cánh cửa cứng rắn. Cô bé kêu lên một tiếng, trong chớp mắt hốc mắt đã đỏ ửng lên, nhưng cô bé vẫn nhịn xuống không khóc, chỉ vội vàng nhìn điện thoại di động cầm trong tay, xác định không ném hỏng thì mới nhẹ nhàng thở ra.
Bây giờ mẹ đang nổi nóng, nếu như cô bé khóc hoặc không cẩn thận ném hỏng điện thoại, vậy thì bà ta nhất định sẽ phát tiết hết lửa giận lên người cô bé...
“Còn thất thần làm gì nữa? Còn không nhanh lại đây đỡ tao đi bệnh viện! Cái ngón tay này của tao, ai da ngón tay của tao đau quá! Còn có, đi đi, gọi điện thoại cho Vương đại sư, báo cảnh sát không có tác dụng, chẳng phải còn có đại sư sao! Mau gọi cho ông ta, dù thế nào thì tao cũng phải gϊếŧ chết mấy tên Tang Môn tinh này mới được!”
Lưu Tú Tú không dám không nghe, vội vàng làm theo. Sau khi Từ Nguyệt Bình đứng dậy mới phát hiện ra vừa rồi thế mà mình lại sợ tới mức đái ra quần, sắc mặt bà ta trắng đỏ xen lẫn, rồi lại mắng to lên.
Lưu Tú Tú nghe giọng nói sắc nhọn chói tai của bà ta, trên khuôn mặt nhỏ vốn nên năng động vui tươi là một mảnh chết lặng.
Không có ai thấy, đúng lúc này, một con quái vật toàn thân đen nhánh, nhìn không rõ hình dạng đột nhiên xuất hiện bên người bà ta, nhẹ nhàng cọ vào mặt của bà ta một chút.
Sau đó, con quái vật kia biến ảo thành một con thật lớn, bắt Từ Nguyệt Bình đi. Chỉ là mỗi khi sắp đυ.ng tới Từ Nguyệt Bình, khối ngọc bình an trên cổ bà ta đều sẽ tản mát ra ánh sáng vàng chói mắt.
Con quái vật liên tục bị ánh sáng vàng kia ép lui, lại tiếp tục nhào lên, ánh sáng vàng dần dần cũng chịu không nổi, tia sáng càng ngày càng yếu, càng ngày càng yếu...
Cuối cùng chỉ còn lại chút ánh sáng mỏng manh giãy dụa.