Chương 38

“Một mình cậu xui xẻo cũng chẳng sao, nhưng cậu còn liên lụy tới cả nhà tôi. Mẹ chồng tôi trước đây khỏe mạnh cứng cáp như vậy, thế mà ngày thứ hai sau khi cậu chuyển đến bà ấy đã đổ bệnh vô cớ. Còn chồng tôi, vừa mới chào cậu xong đi ra đường đã bị xe đυ.ng gãy chân, đến bây giờ còn nằm trong bệnh viện. Công việc kinh doanh của siêu thị nhỏ nhà tôi gần đây cũng ngày càng sa sút khó hiểu. Còn cả Lực Cường nhà tôi nữa. Lực Cường là đứa trẻ ngoan ngoãn tốt đẹp biết mấy, thế mà lại bị tên quỷ xui xẻo nhà cậu hại mất cả việc.”

Nói đến đây, Từ Nguyệt Bình vô cùng tức giận. Bà ta đã nhờ rất nhiều mối quan hệ và tốn không biết bao nhiêu tiền mới xin được công việc mới cho Lưu Lực Cường, thế mà chưa đến nửa tháng công ty đã sa thải con bà ta, lý do là thái độ làm việc của Lực Cường không tốt.

Nhưng Lực Cường ngoan ngoãn như thế, sao lại có thái độ làm việc không tốt được?

Rõ ràng là do cái tên Thẩm Thanh Từ này khắc mà.

“Nói ra thì ban đầu tôi cũng không nghĩ đến cậu, còn hết sức đồng cảm với việc thanh niên sức dài vai rộng như cậu mà lại luôn gặp chuyện xui xẻo. Nhưng hôm nay nghe đại sư nói chuyện tôi mới hiểu ra những chuyện khó khăn gần đây của gia đình tôi xảy ra vì trong nhà có một Tang Môn tinh.” Từ Nguyệt Bình càng nói càng kích động, nước bọt văng tứ tung, đôi tay chỉ thẳng vào mặt Thẩm Thanh Từ: “Chúng ta không thù không oán, cậu tự nhìn lại xem cậu có xứng đáng với lòng tốt của nhà tôi không? Tôi không bắt cậu bồi thường đã là thông cảm cho mấy người trẻ tuổi các cậu làm việc khó khăn rồi. Nếu cậu thức thời thì mau cuốn xéo đi ngay đi, nếu không đừng trách tôi không nể mặt.”

Thẩm Thanh Từ che chở Yên La lùi lại một bước, nụ cười trên mặt đã tắt hẳn. Nhưng anh chưa kịp mở miệng thì sau lưng đã vang lên một tiếng cười lạnh khiến người ta phải giật mình sợ hãi: “Bà thử chọc vào người anh ấy một lần nữa xem?”

Không gian trên cầu thang vừa chật hẹp vừa tối tăm, lúc trước Từ Nguyệt Bình không chú ý tới Yên La, nghe thấy lời này mới phát hiện ra phía sau Thẩm Thanh Từ vẫn còn có người đứng đó, lại là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp như bước từ trong phim ra.

Trước tiên là bà ta sửng sốt một chút, sau đó thì theo bản năng mà “hắc” một tiếng: “Thử xem chính là thử xem! Thế nào, cho rằng tụi mày có hai người thì tao không dám sao? Tao nói cho… A— ! Tay của tao! Tay của tao!”

Tiếng kêu thảm thiết thình lình vang lên, đáng sợ tới mức con gái Lưu Tú Tú của Từ Nguyệt Bình trên mặt đất bắn cả người lên, Thẩm Thanh Từ cũng chớp mắt kinh ngạc: “Cô làm gì vậy?”

Yên La buông ngón tay của Từ Nguyệt Bình bị mình bẻ gãy ra, không vui hừ lạnh: “Bà ta ức hϊếp anh, lại còn chọc anh nữa.”

Đối thủ một mất một còn của cô, ngoại trừ cô ra thì ai cũng không được phép bắt nạt, nếu không anh tức giận một cái rồi phá hỏng thân thể yếu ớt của mình, ảnh hưởng kế hoạch báo thù của cô thì làm sao?

Thẩm Thanh Từ không biết cô đang suy nghĩ điều gì, nghe vậy thì ngẩn người, lỗ tai hơi nóng lên: “Khụ, không có việc gì, tôi có thể tự mình giải quyết được.”

“Thôi đi, cái dáng vẻ yếu ớt bây giờ này của anh, một đầu ngón tay của người ta đã có thể chọc chết anh rồi…”

Yên La còn chưa nói dứt câu, Từ Nguyệt Bình đã từ trong cảm giác đau đớn lấy lại được tinh thần, bà ta ôm lấy ngón trỏ đã bị bẻ gãy của mình rồi bắt đầu khóc rống lên: “Gϊếŧ người! Đây là gϊếŧ người rồi! Tú Tú mau lên! Mau đi gọi điện thoại báo cảnh sát đi! Cái tên sao chổi này không chỉ hại chúng ta cửa nát nhà tan, lại còn muốn mạng của mẹ mày nữa kìa!”

Lưu Tú Tú đại khái là bị dọa rồi, không hề nhúc nhích, bị Từ Nguyệt Bình đạp một chân mới trắng mặt phản ứng lại, run run rẩy rẩy mà chạy về phía căn phòng — trong lúc Thẩm Thanh Từ lục lọi lung tung, Từ Nguyệt Bình thuận tay đặt điện thoại di động lên bàn.

Thẩm Thanh Từ thấy vậy cũng không thèm để ý, nhàn nhạt cười, lấy điện thoại di động của mình ra chụp mấy tấm ảnh: “Gọi đi, đúng lúc tôi cũng muốn báo cảnh sát. Tự tiện xông vào nhà người khác, hủy hoại tài sản của người khác, ác ý phỉ báng, vi phạm hợp đồng, lại còn cố ý ăn vạ, mấy tội danh này cũng không biết cái nào nặng hơn đây.”

“Cố ý ăn vạ gì chứ? Ai ăn vạ? Ngón tay của tao chẳng lẽ không phải do con tiện nhân phía sau mày bẻ gãy sao?!” Từ Nguyệt Bình vừa đau vừa tức, ngồi xuống đất bắt đầu khóc lóc om sòm giống như vừa bị đánh: “Còn có cái đầu này của tao nữa, ôi cái đầu này của tao cũng bắt đầu hôn mê rồi…”

Thẩm Thanh Từ cũng không đặt chút kỹ xảo nhỏ này của bà ta vào trong mắt, Yên La lại hoàn toàn không kiên nhẫn nổi, tay nhấc lên, một tia sương đen giống như con rắn nhỏ bay qua, siết chặt cổ của Từ Nguyệt Bình: “Nếu còn không câm miệng, có tin thứ bị đứt tiếp theo chính là cổ của bà hay không?”

Từ Nguyệt Bình: “…”

Từ Nguyệt Bình: “!!!”