“Đúng đấy, còn đẹp hơn mấy ngôi sao trên TV.”
“Có phải là diễn viên không? Nếu không thì sao lại ăn mặc như thế?”
“Tiểu Thẩm, đây là bạn gái của cháu à? Cháu có phúc thật đấy…”
Thẩm Thanh Từ: “…”
Thẩm Thanh Từ đang định nói không phải thì trong đám đông có một bác gái đột nhiên vỗ đùi kêu lên: “Mọi người đừng nói nữa, Tiểu Thẩm cháu mau về nhà đi. Bà già Từ Nguyệt Bình kia không biết tại sao lại phát điên, vừa rồi còn tức giận đùng đùng chạy về nói sẽ ném hết đồ đạc của cháu ra ngoài, không cho cháu ở nữa.”
Từ Nguyệt Bình là chủ cho thuê nhà của Thẩm Thanh Từ, tính tình thích nịnh bợ lại chua ngoa, là một người khó sống chung.
Ý cười trên mặt Thẩm Thanh Từ nhạt đi, lông mày khẽ nhướng lên. Nhưng anh không nhiều lời mà chỉ quay đầu nói cảm ơn với bác gái kia rồi tăng nhanh bước chân.
"Từ Nguyệt Bình là ai?” Yên La đuổi theo, trong lòng thầm nghĩ đám người này thật ồn ào.
“Chủ cho thuê nhà của đệ tử.”
“Chủ cho thuê nhà là cái gì?” Yên La chưa bao giờ sống nghiêm túc trong xã hội loài người, cũng chẳng thèm quan tâm đến cuộc sống của con người. Trong hai ngàn năm qua tất cả sự chú ý của cô đều dành cho việc tìm kiếm kẻ thù truyền kiếp của mình, căn bản không rảnh bận tâm những thứ khác. Cho nên khi nghe thấy từ này cô mới cảm thấy hơi kỳ lạ.
Thẩm Thanh Từ: “…”
Thẩm Thanh Từ nghiêng đầu liếc nhìn cô: “Thì đệ tử đưa tiền cho bà ta, bà ta cho đệ tử thuê phòng để ở.”
“À, chính là bà chủ.” Yên La trợn mắt nhìn: “Thế sao đột nhiên bà ta lại không cho anh ở nữa?”
“Không biết.” Thẩm Thanh Từ nói rồi đưa Yên La vào một tòa nhà có hai chiếc xe điện đậu ở cửa: “Đi lên xem thử sẽ biết.”
…
Chung cư Kim Thái có tất cả sáu tầng, Thẩm Thanh Từ ở tầng ba.
Vừa đi đến tầng hai thì họ đã nghe trên lầu có tiếng động lớn vang lên, sau đó giọng nói chanh chua chói tai của một phụ nữ trung niên truyền tới: “Tay chân vụng về, tránh ra! Tao thật sự xui tám đời mới có thể sinh ra đứa ngu như mày. Còn cái con rùa rụt cổ họ Thẩm kia nữa, nếu biết trước nó là đứa sao chổi xui xẻo quấn thân thì ngay từ đầu tao đã không cho nó thuê nhà rồi. Nhìn xem nó gây họa gì đi, cái nhà này sắp tan tành đến nơi rồi…”
Người phụ nữ hùng hổ bắt đầu nguyền rủa đối phương sao không mau chóng chết đi cho rồi, đừng để ảnh hưởng đến người khác.
Ánh mắt Thẩm Thanh Từ trở nên lạnh lùng, anh bước lên tầng ba: “Chị Từ nói tôi à?”
Từ Nguyệt Bình đang kéo một cái túi to ra tới cửa, nghe vậy thì giật mình quay đầu lại: “Cậu, sao cậu đã quay về rồi?”
Bà ta mang vẻ mặt như gặp ma, phía trên xương gò má nhô cao là một đôi mắt đầy lòng trắng đang trợn trừng lên: “Không phải cậu, không phải cậu đang ở trong bệnh viện sao?”
“Bác sĩ nói tôi không sao, nên tôi quay về.” Trên mặt Thẩm Thanh Từ vẫn treo nụ cười nhàn nhạt nhưng trong mắt không hề có ý cười: “Cho nên chị Từ đang làm gì thế? Xét nhà tôi à?”
Từ Nguyệt Bình ngay lập tức chột dạ, đứa con gái Lưu Tú Tú mười ba tuổi của bà ta cũng đỏ bừng cả mặt, đặt mấy cuốn sách trong tay xuống, bứt rứt không yên túm vạt áo của mình.
“Gì… gì mà xét nhà chứ? Sao cậu nói khó nghe vậy! Chẳng qua là người bên ngoài nói cậu xảy ra chuyện phải nhập viện nên tôi, tôi mới định dọn dẹp giúp cậu một chút…”
“Phải không?” Thẩm Thanh Từ giương mắt nhìn vào căn phòng lộn xộn giống như vừa bị cơn bão quét qua: “Nói như vậy thì tôi còn phải cảm ơn chị Từ nhỉ?”
Từ Nguyệt Bình ngượng ngùng không biết nên nói gì, nhưng nghĩ lại thì thấy không đúng, bà ta đến để đuổi anh đi cơ mà, anh quay về thì đã làm sao. Tiện thể bà ta sẽ nói rõ ràng với anh luôn.
Nhớ tới lời đại sư đoán mệnh gặp trên đường đã nói với mình, sự chột dạ của Từ Nguyệt Bình lập tức biến thành tức giận. Bà ta lạnh mặt nói: “Không cần cảm ơn, cậu tranh thủ dọn đi là được. Tôi không cho cậu thuê căn phòng này nữa.”
Thẩm Thanh Từ nhìn thoáng qua đầu lông mày nhiễm khí đen của bà ta, không hỏi lý do mà chỉ thản nhiên nói: “Tôi có thể dọn đi. Nhưng tôi nhớ trong hợp đồng cho thuê nhà có một điều khoản, bất kể bên A hay bên B nếu phá vỡ hợp đồng không có lý do đều phải bồi thường gấp ba chi phí vi phạm hợp đồng cho đối phương. Còn nữa, mấy ngày trước tôi vừa trả cho chị ba tháng tiền nhà, phí bồi thường vi phạm hợp đồng cộng thêm tiền thuê nhà và tiền cọc một tháng ban đầu, cả phí hư tổn đồ đạc trong phòng tôi nữa, tất cả tạm tính là bốn ngàn tệ đi. Phiền chị Từ kết toán số tiền này cho tôi trước đã.”
Từ Nguyệt Bình: “…”
Từ Nguyệt Bình biến sắc, đột ngột ngẩng đầu lên: “Cái gì mà bốn ngàn tệ? Sao lại bốn ngàn tệ? Mấy thứ đồ đồng nát ấy thì tốn bao nhiêu đâu? Cậu lừa tôi à? Còn tiền thuê nhà và tiền cọc, tôi nói cho cậu biết một xu cũng đừng hòng lấy đi. Tôi đã hỏi đại sư rồi, nhà tôi gần đây liên tục xảy ra chuyện, tất cả là tại cái đồ tai họa nhà cậu.”