Chương 36

“Bởi vì tôi cực kỳ xui xẻo.” Thẩm Thanh Từ nghiêng đầu nhìn cô: “Tạm không nói đến mấy chuyện như uống nước thì bị sặc, ăn cơm bị mắc nghẹn, đi đường dẫm phải hố, đi xe nổ lốp xe, đệ tử còn thường xuyên gặp những việc xui xẻo mà người khác cả đời cũng khó thấy. Ví dụ như hôm nay, đang đi trên đường thì bị người nhảy lầu đập trúng…”

Yên La: “…”

“Nhưng rất thần kỳ là mặc dù xui xẻo nhưng tôi lại thoát chết rất nhiều lần.” Thẩm Thanh Từ nói đến đây thì nở nụ cười, vẻ mặt thản nhiên như thể chuyện cơm bữa: “Cho nên tôi vẫn luôn nghi ngờ mình có phải Ôn Thần trong truyền thuyết hoặc là Sao Chổi chuyển thế hay không?”

Yên La bất ngờ bị anh chọc cười, bờ môi đỏ cong lên: “Không phải đâu, Ôn Thần là một lão già thích lừa gạt, còn Sao Chổi là một con nhóc cả ngày chỉ biết khóc lóc, không giống như anh.”

Đôi mắt Thẩm Thanh Từ lóe lên, tò mò hỏi: “Sư phụ từng gặp bọn họ rồi à?”

“Gặp rồi.” Hơn thế nữa còn từng không chỉ một lần đánh bọn họ.

“Cho nên sư phụ cũng là thần tiên?”

“Dĩ nhiên không phải!” Yên La không hề nghĩ ngợi gì mà ghét bỏ nói: “Tôi chẳng liên quan gì đến đám thần tiên cứt chó ấy cả!”

“Không phải tiên, cũng không phải quỷ…” Thẩm Thanh Từ nhìn cái bóng sau lưng Yên La bị ánh chiều tà kéo dài, khóe miệng cong lên: “Xem ra sư phụ là yêu quái?”

Lúc này Yên La mới nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy của người này: “…”

Quả nhiên dù chuyển thế làm người thì cái lão vương bát đản này vẫn y hệt như cũ.

Cô không nhịn được muốn đánh anh, ai ngờ Thẩm Thanh Từ đã tranh mở miệng trước: “Sư phụ đừng mất hứng, sư phụ không thích đệ tử hỏi thì đệ tử sẽ không hỏi nữa.”

“Hơn nữa đệ tử còn chưa tự giới thiệu nữa.” Thanh niên nói rồi mỉm cười, khuôn mặt tuấn tú tươi cười vô cùng thuận mắt: “Tên của đệ tử hiện giờ là Thẩm Thanh Từ.”

Yên La khẽ giật mình, có cảm giác như nắm đấm còn chưa vung ra thì đã bị bọc bởi bị bông. Giờ cô tiếp tục tức giận cũng không được mà không tức thì cũng chẳng xong, nhẫn nhịn một hồi lâu mới xụ mặt đánh giá: “Thật khó nghe.”

Thẩm Thanh Từ ngược lại không bực bội mà chỉ bật cười khẽ: “Cha mẹ đặt tên không thể đổi được, xin sư phụ chấp nhận gọi tạm vậy.”

Yên La hừ một tiếng không thèm nói chuyện, trong lòng lại thầm nghĩ cái tên này cũng không tệ lắm, ít nhất cũng dễ nghe hơn cái từ “Côn Lôn” mới nghe lần đầu đã khiến người ta khó chịu.

Đang mải suy nghĩ thì một chiếc taxi đã dừng lại trước mặt hai người, tài xế nhiệt tình hỏi: “Soái ca mỹ nữ đi xe không?”

Thẩm Thanh Từ thấy vậy thì nhìn Yên La: “Tiếp theo sư phụ phải đi đâu?”

“Anh đến chỗ nào thì tôi đến chỗ đó.” Yên La nói như thể chuyện đương nhiên.

Thẩm Thanh Từ: “???”

Thẩm Thanh Từ mỉm cười nhìn cô: “Không còn sớm nữa, tôi phải về nhà.”

“Thế thì đi đi, còn đứng ngây ra đấy làm gì?” Yên La nói xong thì mở cửa xe ngồi vào trong.

Thẩm Thanh Từ: “Không phải, sư phụ không cần về nhà à?”

“Tôi không có nhà.” Hơn hai ngàn năm qua cô vẫn luôn phiêu bạt khắp nơi, rất ít ở cố định tại một chỗ nào đó, chỉ khi mệt mỏi buồn ngủ thì cô mới tìm một cái động để nghỉ ngơi tạm thời. Cho nên Yên La hoàn toàn không có khái niệm gì về chữ “nhà”.

Thẩm Thanh Từ không ngờ sẽ nghe được câu trả lời như vậy. Anh ngừng lại một lát, ánh mắt nhìn lên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của cô, cuối cùng cũng quyết định ngồi vào xe: “Đường Cẩm Tú, chung cư Kim Thái, cảm ơn.”



Chung cư Kim Thái cách bệnh viện không quá xa, xe taxi đi nửa tiếng đồng hồ là đến.

Mặc dù gọi là chung cư nhưng thật ra đây là một tòa nhà tập thể kiểu cũ đã được cải tạo theo cách bài trí của chung cư đơn lẻ phổ biến hiện nay.

Hầu hết những người sống ở đây đều là lao động nhập cư, tuy Thẩm Thanh Từ là người địa phương nhưng anh không có tiền, không thể thuê phòng trọ tốt hơn nên đành phải chấp nhận nơi này.

Xung quanh chung cư Kim Thái còn có rất nhiều “chung cư” tương tự, tất cả đều là những tòa nhà tập thể năm sáu tầng được cải tạo lại, chen chúc nhau tọa lạc hai bên con phố cũng không rộng rãi lắm, tạo thành một tổ hợp khu dân cư kiểu cũ vừa ồn ào lại đông đúc.

Loại nhà tập thể này ngoại trừ hai đặc điểm là náo nhiệt và đông đúc thì còn có một đặc điểm khác, đó là các vị hàng xóm rất quen thuộc với nhau, rất thích tụ tập buôn dưa lê. Nhất là những chủ nhà cả ngày chẳng biết làm gì khác ngoài thu và trả tiền thuê nhà, họ đã đưa tinh thần ngồi lê đôi mách lên một tầm cao mới.

Thế là khi Thẩm Thanh Từ vừa xuống xe đã có một đám người ngạc nhiên xúm đến: “Tiểu Thẩm? Cháu… cháu quay lại nhanh thế hả? Chẳng phải vừa nãy có ai nói cháu bị người nhảy từ tòa nhà trên phố Vĩnh Ninh xuống đυ.ng trọng thương, phải vào bệnh viện mà?”

“Đúng đúng, bác cũng nghe nói vậy, nhưng nhìn cháu hình như không bị sao cả?”

Thẩm Thanh Từ chuyển đến nơi này mới được ba tháng, thật ra chẳng quen biết gì mấy người kia. Nhưng anh vẫn mỉm cười rồi lễ phép trả lời: “Cảm ơn các bác đã quan tâm, bác sĩ bảo cháu không sao.”

“Bị người to như vậy đυ.ng ngã xuống đất mà vẫn lành lặn sao? Thần kỳ thật đấy nhỉ!”

“Đúng vậy, nghe nói thằng nhóc nhảy lầu kia cũng không có việc gì…”

Đang lúc họ ngạc nhiên bàn tán thì Yên La xuống xe. Đám đông chợt ngừng thở, ánh mắt trừng mở lớn

“Ôi đây là khuê nữ nhà ai thế, xinh đẹp thật.”