Chương 35

Yên La thấy khuôn mặt bình tĩnh của anh, giống như không phải đang sợ, cô không khỏi thoáng ngạc nhiên: "…Không phải."

Căn phòng cấp cứu vốn yên tĩnh không tiếng động nay đã khôi phục lại nguyên trạng ồn ào huyên náo, bác sĩ, y tá liên tục vội vã chạy vào: "Trời ơi, cậu ngồi dậy làm gì vậy? Mau nằm xuống, mau nằm xuống đi! Tình trạng của cậu không được tự ý làm bậy đâu!"

Thẩm Thanh Từ nhìn họ, sự trống rỗng trong tâm trí dần phai đi.

Thì ra anh thật sự chưa chết.

Sự ngạc nhiên của Thẩm Thanh Từ cũng không quá ngạc nhiên. Từ nhỏ đến lớn anh đã luôn luôn xui xẻo hơn người khác, nhưng mạng của anh rất cao số. Nhiều lần thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, đối với anh đây lại là chuyện bình thường như cơm bữa, anh đã sớm quen rồi. Chỉ có điều, nếu anh không chết, vậy tình huống kỳ lạ mà anh vừa thấy là gì?

Thẩm Thanh Từ nhìn sang Yên La, cái nhìn dịu dàng nhưng thực chất lại lạnh lùng hòa thêm chút ngạc nhiên và quan sát: "Vậy rốt cuộc cô là ai?"

Yên La theo phản xạ lập tức muốn nói "Tôi là kẻ thù của anh", nhưng sợ nói ra sẽ lại dọa anh sợ chạy mất, vì vậy lời đã dâng đến tận miệng đành cố nuốt vào trong.

"Tôi là…" Nhớ lại chuyện anh từng hí hửng nói mình là một nửa cha mẹ của cô, trong lòng Yên La chợt lóe lên, sau khi nhìn vào anh thì nở một nụ cười: "Là sư phụ của anh."

Đánh không được, gϊếŧ không được, nhưng cô có thể gạt anh, khiến anh tin cô chính là sư phụ của anh! Cứ như thế, anh không những phải kính trọng cô mà còn phải hiếu thuận với cô, cô cũng có thể dựa vào thân phận để làm khó anh. Điều quan trọng nhất chính là, chờ đến khi anh lấy lại trí nhớ, nhớ lại những việc này, chắc chắn sẽ tức giận đến chết, ha ha ha!

Yên La cảm thấy mình thật là thông minh, sự bực tức trong người cũng vơi đi ít nhiều.

Lại không biết Thẩm Thanh Từ vốn đã không tin, nhưng thật sự nụ cười của cô quá đẹp, quá quyến rũ, quá đắc ý, không nhìn ra phong thái của người làm sư phụ.

Khi nhìn thấy cô suy nghĩ thêm một lúc thấy mình không nên quá thoải mái, vội vàng khôi phục dáng vẻ "lo âu", lại còn thêm biểu cảm mất mát khi nghe anh nói không nhớ ra cô, trong lòng của Thẩm Thanh Từ khẽ xao động, có hơi mất tự nhiên “Ừ” một tiếng.

Cô nói gì thì chính là thế vậy.

Dù sao cũng có một ngày sự thật được làm rõ.

"Tôi thấy hai người cũng hay quá đấy, đã bị thương đến mức này mà vẫn còn tâm trạng yêu đương tán tỉnh nhau! Nhanh nằm xuống đi, còn muốn sống hay không vậy!" Bác sĩ không nghe đoạn nói chuyện trước đó của hai người, chỉ nghe Yên La nói một câu: "Tôi là sư phụ của anh." Sau đó lại nghe thấy hai người nói một câu "Ngọt ngào", một câu "Xin lỗi" rồi nhìn nhau, mí mắt nhất thời dựng lên.

"Có tôi ở đây, anh ta không chết được đâu." Vào lúc này, trong lòng Yên La tràn đầy thích thú, vốn dĩ chẳng quan tâm đến lời nói của anh, dứt lời lập tức kéo Thẩm Thanh Từ chạy đi.

Bác sĩ: "…"

Bác sĩ trợn mắt há mồm, thật lâu sau mới có phản ứng chạy theo: "Không được! Chờ một chút! Hai người mau quay về…"

Nhưng hai người từ lâu đã hòa vào trong đám người.

Bác sĩ: "Giới trẻ bây giờ thật là, vì yêu mà đến tính mạng của mình cũng không màng! Bị thương như thế mà vẫn còn có thể chạy nhanh đến vậy. Như vậy cũng có nghĩa là thương tích không quá nặng, xem ra đây là một chuyện tốt!"

***

Bên phía Thẩm Thanh Từ cũng ngạc nhiên.

Khi bị người nhảy lầu rơi trúng người, rõ ràng anh cảm thấy ngực của mình đau nhức, không có cách nào cử động được, thậm chí đến cả hô hấp cũng không khó khan. Vậy mà lúc này, cơ thể của anh dường như chỉ bị trầy da một chút, không có chỗ nào thấy đau nhức. Nhất là vùng ngực, không hề có chút đau đớn nào.

"Vết thương trên cơ thể tôi…". Anh dừng bước nhìn về Yên La: "Là do cô chữa lành sao?"

"Ừ." Yên La theo bản năng gật đầu, trong thoáng chốc như nhớ tới điều gì, quay người lại nhìn anh: "Anh sợ sao?"

Thẩm Thanh Từ bình tĩnh lắc đầu: "Từ nhỏ tôi đã có thể nhìn thấy một số thứ mà người khác không nhìn thấy được."

Nhưng những thứ đó dường như rất sợ anh, khi nhìn thấy anh luôn cố gắng né đi, vậy nên cho đến tận bây giờ anh chưa từng tiếp xúc với thứ không phải là con người, giống như cô vậy.

Yên La cảm thấy có chút ngoài ý muốn, sau đó lập tức gật đầu hài lòng, không cần phải tìm cớ để gạt anh nữa, cũng không cần lo lắng anh sẽ bị mình hù dọa, đây là chuyện tốt mà.

Chỉ có điều…

"Vậy vì sao vừa nãy anh lại ho khan dữ dội vậy?"

Tất nhiên, Thẩm Thanh Từ không thể nói toạc là bởi vì cô đột nhiên đứng sát ngay bên người anh, khiến cho tâm tình thiếu niên của anh bị kích động, anh khẽ mỉm cười trả lời đại cho qua chuyện: "Đúng lúc cơ thể không được thoải mái thôi."

"Cơ thể của anh cũng quá tàn tạ rồi." Sau khi tâm trạng được giải phóng, Yên La nhìn từ đầu đến chân của đối thủ một mất một còn đang mang dáng vẻ thảm hại, cảm giác vô cùng vui sướиɠ. Cô nhìn vào đôi mắt của anh, giả vờ hiền hòa nói: "Nhưng sư phụ nhất định sẽ suy nghĩ tìm cách để chữa lành cho đệ tử, đệ tử đừng quá lo lắng."

Thẩm Thanh Từ không biết làm sao đột nhiên muốn bật cười.

Kỹ năng diễn xuất của cô gái này tệ thật đấy.

Nhưng điều này lại khiến anh tò mò hơn về quan hệ giữa hai người.

Đôi mắt chàng thanh niên sáng lên, phối hợp diễn xuất, nói: "Vậy xin cảm tạ sư phụ. Chỉ có điều sư phụ chưa nói cho đệ tử biết, sư phụ… hay nói cách khác, lai lịch của chúng ta là gì."

"Chuyện đó sau này anh sẽ biết." Cái tên khốn kiếp này cũng rất có đầu óc đấy, Yên La sợ lỡ miệng nói điều gì khiến anh nghi ngờ, nên tuyệt đối không nhiều lời.

Thẩm Thanh Từ cũng chẳng buồn để ý nữa, chỉ cười nói: "Sư phụ có thể nói cho đệ tử biết, kiếp trước đệ tử là ai không?"

Yên La không hề nghĩ ngợi, nói: "Không thể."

Thẩm Thanh Từ: "…"

Thẩm Thanh Từ bỗng nhiên khẽ cười: "Thật ra từ nhỏ tôi đã tự nhận thấy mình không phải là con người."

Yên La "?"

Yên La tò mò dựng tai: "Vì sao vậy?"

Tác giả có lời muốn nói: Thẩm Thanh Từ: Có phải cô ấy thích tôi không?

Yên La: …Anh đang nói cái quỷ gì vậy???