Nghĩ như thế, Yên La nhanh chóng tạm thời bỏ qua cho thứ xui xẻo kia, quay trở về đứng yên trước giường bệnh.
Bác sĩ, y tá, bệnh nhân ở chung quanh, trong nháy mắt đều bị cô làm phép đứng yên. Yên La không để ý đến họ, giơ tay lên vỗ nhẹ một tiếng vào mặt của thanh niên: "Này, mau tỉnh lại đi!"
Thanh niên không tỉnh lại, sau đó cả cơ thể bất giác run lên, một dòng máu đỏ tươi trào ra bên khóe miệng.
Yên La:"…"
Yên La nhớ ra con người đều rất yếu ớt, trong lòng chợt cảm thấy lo lắng. Lại thấy sắc mặt của thanh niên càng lúc càng tệ đi, phút chốc cô xoắn xuýt cả lên, cuối cùng không đành lòng giơ một cánh tay lên, dùng phép thuật nối lại những đoạn xương ngực bị gãy của anh trở về nguyên vẹn.
"Tôi làm việc này không phải để cứu anh, chỉ là tôi không muốn ra tay lúc anh bị bệnh mà thôi…" Cô mấp máy đôi môi đỏ mọng nói một câu, nhận thấy anh vẫn chưa tỉnh lại, cô có hơi sốt ruột, giơ tay đánh lên mặt của anh: "Này, tên khốn kiếp nhà anh, anh mau tỉnh lại đi!"
Lần này đến lần khác vậy mà thanh niên này vẫn không có cảm giác, hết đánh anh, lại mắng anh, vậy mà vẫn không có phản ứng gì. Thoáng chốc Yên La cảm thấy cực kỳ vô nghĩa. Lại nhìn thấy khắp người của anh không chỉ xui xẻo, mà cả cơ thể cò yếu ớt hơn những người bình thường khác. Dáng vẻ này chẳng cần người khác ra tay, mà bản thân anh cũng có thể chết bất cứ lúc nào. Cô cau mày suy nghĩ, cuối cùng tâm trí vẫn nhẫn nại kiềm chế suy nghĩ muốn lập tức báo thù.
Trước hết là phải nghĩ ra cách khôi phục lại trí nhớ và tu vi của anh rồi mới báo thù.
Nếu không thì quá nhàm chán.
Đang suy nghĩ như thế, đôi lông mi của thanh niên đang nằm im trên giường khẽ run lên, sau đó từ từ mở mắt.
…
Nhìn thấy bình nước truyền treo trên thành giường, Thẩm Thanh Từ biết mình đã thoát khỏi cái chết.
Thế nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt của Yên La, anh có hơi mơ hồ không biết là ai, cô gái này thật sự có ngoại hình rất đẹp, đẹp đến mức có chút không giống người.
Nhất là ánh mắt của cô đang nhìn vào người anh, càng khiến cho anh nảy sinh một cảm giác thời gian đã trôi qua rất lâu, ảo giác trở về Thượng Hải cũ thời dân quốc.
Trong phút chốc, Thẩm Thanh Từ sợ hãi run lên, tâm trí muốn trốn khỏi sự kinh diễm này. Nhưng thật nhanh sau đó, anh đã khôi phục lại tinh thần, chần chừ mở miệng hỏi: "Cho hỏi cô là ai vậy?"
Giọng nói của anh thấm đầy sự trầm thấp, giống như gió lạnh trên núi tuyết trên đỉnh Côn Lôn, không quá lạnh lùng, cũng không quá dễ nghe.
Nhưng đây chính là giọng nói mà Yên La ghét nhất.
Khuôn mặt của cô có chút bực bội, hai tay lại tiếp tục cử động. Nhưng nhìn thấy khuôn mặt gầy gò tái nhợt của thanh niên đó, còn có đôi mắt phát sáng in rõ bóng cô nhưng trong đó đều tràn ngập sự xa lạ. Yên La nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn là nhịn xuống.
"Tên của tôi là Yên La." Cô tức giận trả lời câu hỏi của anh, thoáng chốc cô không cam lòng ngồi xuống bên cạnh giường, đôi mắt nhìn anh một cách chăm chú: "Cái tên này, anh không thấy quen sao?"
Thẩm Thanh Từ ngẩn người, một cảm giác quen thuộc trong lòng như có như không xẹt nhanh qua như tia chớp. Nhưng cảm giác đó trong giấy lát đã biến mất, anh chưa kịp bắt lấy.
"Xin lỗi." Cuối cùng, anh lắc đầu một cái, đôi mắt sâu thẳm nhưng dịu dàng ngước lên lịch sự hỏi: "Chúng ta từng gặp nhau rồi sao?"
Yên La: "…"
Không hề vui.
Chỉ muốn đánh người.
Cô nhếch đôi môi đỏ mọng nhưng không lên tiếng, một lúc lâu sau vẫn còn tức giận nói: "Từng gặp qua, nhưng anh không nhớ thôi."
Nhìn cô có cảm giác rất mất mác, không giống như đang nói dối o. Thẩm Thanh Từ hơi ngạc nhiên, nụ cười nhìn thì dịu dàng nhưng lại có vẻ xa cách: "Có thể hỏi là chúng ta gặp nhau từ bao giờ được không?"
"Trước khi anh đầu thai chuyển kiếp."
Thẩm Thanh Từ: "…"
"Thái độ này của anh là có ý gì vậy? Không tin hả?" Yên La nhíu mày, ngay lập tức muốn giúp anh lấy lại trí nhớ. Ngón tay của cô dường như chỉ mới chạm vào cổ áo của anh, lỗ tai của chàng thanh niên này đã ửng đỏ rồi ho khan.
Yên La: "…"
Yên La khó chịu rụt tay về. Lại nhìn thấy anh đang cúi người ho khan liên tục, bộ dạng này như thể thêm một giây nữa thôi anh sẽ ho đến chết, tâm trí của cô cùng lúc phiền muộn sầu não, chỉ có thể khống chế lực đạo vuốt nhẹ hai cái lên ngực anh: "Được rồi, được rồi, đừng ho nữa. Cơ thể này đã hư đến mức tàn tạ rồi, không ổn thì không sống được đâu."
Cô cũng không biết vì sao người này lại khiến bản thân thành ra như vậy, rõ ràng trước kia lúc còn ở trên núi Côn Lôn, không một ai trong thiên hạ này đánh bại được anh…
Thẩm Thanh Từ không biết cô đang bận suy nghĩ điều gì, cúi đầu nhìn thấy cánh tay trắng ngần như tuyết như ngọc của cô, lỗ tai lại càng đỏ hơn, ho khan cũng dồn dập hơn. Anh theo bản năng né tránh tay cô, cố gắng chống đỡ cơ thể ngồi dậy: "Cảm ơn cô, tôi chỉ khụ khụ, tôi chỉ khụ khụ…"
Chưa nói hết lời, cả cơ thể anh bỗng nhiên khựng lại.
Yên La nhìn nương theo ánh mắt của anh, nhận ra anh đang nhìn chằm chằm vào những người đang đứng bất động phía cuối giường, toàn bộ bác sĩ và y tá như bị ai đó khóa chặt đứng yên, khuôn mặt trống rỗng.
"…"
Lúc này cô mới bất tri bất giác nhận ra, mới lúc nãy anh ho khan rất dồn dập, có thể không phải đang giả vờ mà bị cô dọa đến khϊếp sợ, con người luôn luôn nhát gan, họ sợ nhất những thứ không phải con người. Bây giờ cái tên khốn kiếp này đang là con người, lại không có trí nhớ kiếp trước, nên tất nhiên sẽ bị hù dọa bởi những lời nói của cô.
Chỉ là sao anh lại phiền phức đến vậy!
Đánh thì không thể đánh, mắng cũng không thể mắng. Bây giờ ngay cả nói sự thật cũng không biết cách nào để nói!
Yên La bực mình muốn thẳng tay gϊếŧ anh luôn, nhưng nghĩ tới chuyện quá khứ hơn mười ngàn năm trước, cô lại không cách nào cam tâm. Vì vậy, chỉ có thể lập tức vươn tay ra vẫy nhẹ một cái, khôi phục mọi thứ về bình thường, đồng thời cố nở một nụ cười, nói: "Thật ra, vừa nãy tôi đã gạt anh, cái đó, tôi…"
"Vậy nên, bây giờ tôi đã chết rồi ư?" Thẩm Thanh Từ đột nhiên ngẩng đầu lên.