Chương 31

Vào thời điểm đó, Mã Bình Chí trông có vẻ cực kỳ đáng tin cậy, mọi việc sau đó cũng diễn ra rất suôn sẻ, Phan Mỹ Linh vui mừng vô cùng, đưa cho Mã Bình Chí một khoản tiền lớn bù đắp vất vả.

Kết quả cái tên này cầm của bà ta nhiều tiền như vậy, không chỉ là một tên vô cùng bốc phét, mà bay giờ còn quay lại cắn ngược vào bà ta một cái!

Sự hận thù trong mắt của Phan Mỹ Linh đã sắp nhỏ ra máu, lại nhìn thấy trên trán Trần Kiện Vân nổi gân xanh nhìn chằm chằm vào bà ta, ánh mắt u ám đáng đáng sợ, trong lòng bà ta hoảng loạn vô cùng, không nhịn được xông tới tát Mã Bình Chí hai cái: "Ông nói bậy! Ông nói bậy! Mọi chuyện không phải như vậy! Hoàn toàn không phải như vậy!

Mã Bình Chí: "..."

Mã Bình Chí thật sự tức giận rồi.

Bị đại lão tát cũng là do tài năng của ông ta không bằng người khác, không có cách nào. Nhưng cái bà già họ Phan này là cái thá gì cơ chứ? Vậy mà cũng dám ra tay với ông ta?

Thật sự coi ông ta như một kẻ yếu đuối à?

Hơn nữa, nếu không phải là do bà ta, ông ta có gặp những chuyện xui xẻo này không? Có thể suy sụp thành bộ dạng như bây giờ không?

Mã Bình Chí càng nghĩ càng tức giận, lại nhìn thấy Phan Mỹ Linh kích động giơ tay, dáng vẻ như không chịu dừng, không thể nhịn được nữa, ánh mắt hung ác, thấp giọng niệm một câu chú.

"Á——!"

Phan Mỹ Linh đột nhiên hét lên và bay ra ngoài, mọi người nhìn bà ta, phát hiện trong l*иg ngực bà ta không biết từ lúc nào đã có một tiểu quỷ toàn thân máu thịt hỗn loạn đang hung dữ cắn vào vai bà ta.

"Mẹ——!!!"

"Nhược Nhược cẩn thận!"

Tình hình vốn dĩ đã không được dễ nhìn, Hứa Tiểu Kỳ đã ngất đi vì sợ hãi. Vẻ mặt của Trần Kiện Vân cũng thay đổi, ông ấy nhanh chóng bảo vệ Trần Tuyết Nhược ở sau lưng. Chỉ có Yên La đứng ở cửa liếc nhìn Mã Bình Chí mà không có bất kỳ phản ứng nào.

Mã Bình Chí bị ánh mắt kia nhìn đến mức lưng phát lạnh, nhìn thấy Phan Mỹ Linh đã bị tiểu quỷ mà mình triệu hồi cắn đến mức hấp hối, cho dù không chết thì cũng trở thành một kẻ tàn phế, vì vậy ông ta mới cười khan triệu hồi tiểu quỷ lại nói: "Ây da, xin lỗi, tiểu quỷ này là do gần đây bần đạo mới thu nhận được, vẫn chưa nghe lời lắm, đang yên đang lành lại tự mình chạy ra ngoài..."

Mọi người: "..."

Tin lời ông mới lạ đấy.

Nhưng Phan Mỹ Linh rơi vào tình cảnh bây giờ cũng là do bà ta gây tội thì phải chịu tội, cũng không ai thông cảm cho bà ta.

Ngay cả Trần Kiện Vân cũng đang nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh lùng và phức tạp, hoàn toàn không hề có ý định ra mặt thay cho bà ta.

Năm đó kết hôn, ông ấy đã nói rõ ràng với bà ta rằng ông ấy cưới bà ta là vì muốn cho con gái mình một gia đình hoàn chỉnh, để con bé có thể lớn lên khỏe mạnh dưới sự chăm sóc, yêu thương của mẹ. Nếu bà ta không thể làm được, ông ấy sẽ kết thúc cuộc hôn nhân của họ bất cứ lúc nào.

Lúc đó bà ta đã nói như thế nào? Bà ta đã nói rằng bà ta sẽ đối xử với Nhược Nhược của ông ấy như con gái ruột của mình.

Nhưng kết quả thì sao? Bà ta làm thì cũng đã làm được rồi, nhưng lại bằng cách biến con gái của mình thành Nhược Nhược!

Thấy vậy, Phan Mỹ Linh vô cùng sợ hãi và tuyệt vọng, cố gắng chịu đựng cơn đau đớn tột cùng trên cơ thể, bà ta đưa tay về phía Trần Kiện Vân, miệng khóc như đang chảy máu: “Kiện Vân, Kiện Vân, tất cả là lỗi của em, là do em nhất thời bị ma quỷ mê muội đầu óc... Anh hãy tha thứ cho em một lần, nể tình chúng ta làm vợ chồng biết bao nhiêu năm, xin anh tha thứ cho em một lần có được không? Em yêu anh nhiều đến như vậy..."

"Đủ rồi, nếu bà thực sự yêu cha tôi, bà có cho ông ấy uống loại thuốc đó không?" Đột nhiên nghĩ đến chuyện này, Trần Tuyết Nhược có chút lo lắng, vội vàng đến bên cạnh Yên La và hỏi: "Chị, chị có thể nhìn thấy cơ thể của cha em như thế nào không? Ông ấy sẽ không sao chứ?"

Yên La liếc nhìn Trần Kiện Vân, lười biếng giơ tay lên, một luồng khí đen giống như một con rắn nhỏ chui vào cơ thể Trần Kiện Vân: "Không chết được, nhưng thận đã bị thương, tạm thời không thể quan hệ với phụ nữ được, dưỡng lại là sẽ ổn thôi."

Trần Tuyết Nhược không kịp đề phòng đã nghe được những câu đó: "..."

Trần Kiện Vân sững sờ, cả người đều không ổn: "??!!"

Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay ông Trần bị người vợ xui xẻo lừa mặt đầy máu xin gửi lời chào mọi người =v=

Và nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì nam chính sẽ xuất hiện ở chương tiếp theo.

Cuối cùng, tôi muốn chỉ ra rằng nữ chính là yêu chứ không phải người. Cô ấy không có tam quan của con người, vì vậy xin đừng dùng những tiêu chuẩn đạo đức của con người để quy trách nhiệm cho cô ấy. Ma vương muốn làm gì thì làm, ngày qua ngày đều như vậy. Đương nhiên có nam chính ở đây, bạn không cần phải lo lắng liệu có một ngày nào đó cô ấy sẽ cho nổ tung trái đấy hay điều gì tương tự không (? ⊙ω⊙`)