Cả người Hứa Tiểu Kỳ hoàn toàn sững sờ, làm sao cô ta có thể trả lời những câu hỏi này! Tất cả mọi việc đều là do mẹ cô ta xử lý, cô ta chỉ biết đại khái thôi, còn chi tiết thì hoàn toàn không biết, lại càng không thể lấy ra được biên lai chuyển tiền…
Nhưng cô ta không thể trả lời được cũng phải trả lời, nếu không lỡ như Trần Kiện Vân tức giận lên và bỏ mẹ cô ta, vậy thì cô ta thực sự sẽ không thể sống những ngày tháng tốt đẹp nữa!
Nhớ lại những lời Phan Mỹ Linh đã bí mật nói với cô ta trên đường đến bệnh viện, Hứa Tiểu Kỳ kiềm chế lại sự hoảng sợ trong lòng và nhìn về phía Trần Kiện Vân đang tràn đầy vẻ nghi ngờ, khóc một cách vô cùng đáng thương: "Chuyện này không liên quan gì đến mẹ tôi, tất cả là do một mình tôi làm! Cùng lắm thì bà ấy chỉ lén lút đưa cho tôi mấy chục ngàn nhân dân tệ mà thôi, Về phần nguyên nhân, khoảng thời gian trước cha đánh tôi, khi mẹ đến thăm thì thấy vết thương của tôi nên đã cho tiền để an ủi. Về phần những thứ khác thì đều là do một mình tôi làm! Tôi cũng biết rằng tôi làm như vậy là không đúng, nhưng chú Trần, cháu thật sự rất ngưỡng mộ chị Tuyết Nhược, cũng thật sự muốn có mẹ và một người cha như chú! Cháu… cháu cháu cũng không muốn làm hại chị Tuyết Nhược, cháu chỉ yêu cầu bọn họ dẫn chị ấy đi vài ngày thôi..."
“Đừng nói nhảm nữa, ông nói đi.” Lời nói còn chưa dứt, một giọng nữ quyến rũ, dễ nghe nhưng lại đầy sự không kiên nhẫn vang lên, sau đó một người đàn ông trung niên mặc đạo bào “Ôi” một tiếng rồi từ cửa ngã vào trong.
Người đàn ông trung niên này dĩ nhiên là Mã Bình Chí xui xẻo rồi.
Trần Tuyết Nhược sợ mẹ con Phan Mỹ Linh không thừa nhận nên nhờ Yên La đưa ông ta đến đây, chỉ là vừa rồi giữa đường ông ta muốn chạy nên đã bị Yên La tát cho một bạt tai ngất đi, vẫn luôn bất tỉnh đến bây giờ.
Sau khi lại bị một cái tát khác của Yên La đánh thức, Mã Bình Chí đã hoàn toàn cam chịu số phận của mình, vừa lau máu mũi vừa bò dậy, chỉ vào mẹ con Phan Mỹ Linh và nói: "Ông Trần, ông đừng nghe những lời lừa gạt của bọn họ, tôi chính là vị đại sư được bọn họ mời đến đây. Tôi có thể rất có trách nhiệm nói với ông rằng cả hai mẹ con này đều có phần trong chuyện này! Đứa nhỏ không muốn sống với người cha ruột vừa nghèo lại hay đánh đập mình nên đã tìm đến mẹ, bảo mẹ cô ta đón cô ta sang nhà ông. Mẹ cô ta thương con nhưng lại sợ trong nhà có thêm một đứa con của chồng trước, ông và con gái sẽ không vui cho nên đã tìm đến tôi và nhờ tôi hoán đổi con gái của bà ta và con gái của ông với nhau, vì muốn để con gái của ông biến mất, hai mẹ con này thậm chí còn dàn dựng một vở kịch hay, bán con gái của ông cho một kẻ buôn người…”
"Ông đang nói cái gì vậy? Ông đang ăn nói lung tung cái gì vậy?!"
Khoảnh khắc Mã Bình Chí xuất hiện, Phan Mỹ Linh biết rằng bà ta đã xong đời rồi. Mã Bình Chí nắm trong tay lịch sử cuộc gọi và lịch sử chuyển khoản của bọn họ, có ông ta ở đây, kế hoạch bà ta để con gái mình gánh mọi tội lỗi, đợi đến khi sự việc lắng xuống sẽ lén đưa cô ta ra nước ngoài rõ ràng là không thể tiếp tục được nữa.
Nhưng bà ta không cam lòng chấp nhận số phận như thế này.
Nghĩ lại năm đó, bà ta chỉ là một cô y tá nhỏ, vì để bám vào cây đại thụ như Trần Kiện Vân mà đã tiêu tốn bao nhiêu công sức!
Vì lý do này mà bà ta không ngần ngại lên kế hoạch để ly hôn với người chồng trước của mình, cũng không ngần ngại từ bỏ quyền nuôi con gái Hứa Tiểu Kỳ, lại chạy đến nhà họ Trần làm y tá cho Trần Tuyết Nhược bị thương ở chân trong một vụ tai nạn xe hơi ngoài ý muốn suốt vài tháng. Đến cuối cùng mới được Trần Kiện Vân một lòng muốn tìm một người mẹ kế tốt để chăm sóc cho con gái của mình nhìn thấy và trở thành bà Trần mà ai nấy cũng phải ghen tị.
Bà ta không bao giờ muốn quay trở lại cuộc sống làm lụng vất vả, mệt mỏi đến cùng cực trước đó. Vì vậy sau khi kết hôn, bà ta cố gắng đối xử tốt với Trần Kiện Vân và Trần Tuyết Nhược, không dám làm họ không hài lòng. Nhưng đồng thời, bà ta cũng không khỏi thương xót cho Hứa Tiểu Kỳ —— dù sao cũng là đứa con gái mà bà ta đã mang thai suốt mười tháng, bà ta thật sự không đành lòng nhìn cô ta phải chịu khổ, chịu bị đánh.
Vì vậy một ý nghĩ hoang đường nhưng lại khiến người ta vô cùng động lòng xuất hiện từ sâu trong đáy lòng bà ta...
Nếu Hứa Tiểu Kỳ là Trần Tuyết Nhược thì tốt biết bao?
Như vậy thì bà ta sẽ không có gì phải phiền não nữa.
Chỉ là chuyện này rõ ràng là không thể giải quyết được bằng phương pháp khoa học, Phan Mỹ Linh đã đi dò hỏi nhiều nơi mới thành công liên lạc được với Mã Bình Chí.