Chương 29

Trước đây Phan Mỹ Linh có thể ổn định nhanh chóng như vậy là bởi vì Mã Bình Chí đã đảm bảo với bà ta rằng "thuật Đổi Mệnh" của ông ta có thể khiến Hứa Tiểu Kỳ trở thành Trần Tuyết Nhược vĩnh viễn —— cho dù là mệnh cách là ngoại hình.

Phan Mỹ Linh tin tưởng vào bản lĩnh của ông ta, cũng nắm chắc rằng sẽ dùng khuôn mặt của con gái để lừa Trần Kiện Vân, vì vậy đối mặt với sự xuất hiện đột ngột của Trần Tuyết Nhược, mặc dù cảm thấy chột dạ, bất an nhưng bà ta cũng không đến nỗi mất bình tĩnh.

Nhưng ngàn vạn lần cũng không thể ngờ rằng Mã Bình Chí, đại sư được mọi người kính trọng, hóa ra lại là một kẻ lừa đảo! Cái gì mà trên thì mời thần, dưới thì bắt quỷ, cái gì mà đạo pháp cao thâm không ai phá nổi, nói cứ như là thật vậy, kết quả thì sao chứ?

Chỉ một câu của người ta đã khiến Tiểu Kỳ nhà bà ta bị lộ nguyên hình rồi!

Phan Mỹ Linh vừa kinh hoàng vừa tức giận, suýt nữa thì nôn ra máu, nhưng sau đó lại không tức giận nữa, bà ta nghĩ tìm cách giảm thiểu tổn thất xuống đến mức thấp nhất mới là chuyện quan trọng hàng đầu. Suy nghĩ của bà ta xoay chuyển kịch liệt, bà ta ngẩng đầu lên, không thể tin nhìn chằm chằm Hứa Tiểu Kỳ: "Tiểu Kỳ? Sao con lại ở đây?! Còn Tuyết Nhược, vừa rồi người ngồi ở đây rõ ràng là Tuyết Nhược, tại sao, tại sao đột nhiên lại biến thành con rồi?!"

Vẻ mặt của bà ta tràn đầy sự kinh hoàng và bối rối, như thể bà ta không biết chuyện gì đã xảy ra.

Khi Hứa Tiểu Kỳ nhìn thấy khuôn mặt của bà ta, vòng quanh mắt cũng nhanh chóng đỏ lên, người cũng đã hoàn hồn lại khỏi cơn kinh hoàng.

"Tôi… Tôi không phải Hứa Tiểu Kỳ, tôi là Trần Tuyết Nhược!" Cô ta che mặt kêu to: "Tôi không biết mấy người đang nói cái gì, tôi chính là Trần Tuyết Nhược!"

"Đứa nhỏ này! Con đang nói bậy bạ cái gì vậy?!" Đột nhiên bắt gặp ánh mắt đang tối dần lại của Trần Kiện Vân, tim Phan Mỹ Linh đập lỡ một nhịp, bà ta lao tới vỗ vào lưng Hứa Tiểu Kỳ: "Tuyết Nhược cái gì chứ, con chính là Tiểu Kỳ! Hứa Tiểu Kỳ! Con... Rốt cuộc là con bị làm sao vậy? Sao đột nhiên ngay cả bản thân mình là ai con cũng không biết thế? Tiểu Kỳ, con đừng dọa mẹ, nói cho mẹ biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Phan Mỹ Linh cứ như đã bị dáng vẻ của Hứa Tiểu Kỳ làm cho hoảng sợ, nói xong hai mắt bối rối đỏ hoe lên.

“Đừng gọi tôi là Hứa Tiểu Kỳ… Tôi hoàn toàn không muốn làm Hứa Tiểu Kỳ!” Hứa Tiểu Kỳ đẩy bà ta ra, vẻ mặt kích động òa lên khóc: “Hứa Tiểu Kỳ chẳng có gì ngoại trừ một người bố khốn nạn khi say rượu sẽ đánh mình! Ngay cả người mẹ duy nhất quan tâm đến mình cũng đã không còn là mẹ của mình nữa... hu hu hu, con muốn trở thành Trần Tuyết Nhược, con muốn trở thành Trần Tuyết Nhược cái gì cũng có! Con không muốn bị đánh nữa, con cũng muốn có người thương mình, hu hu hu…”

"Cho nên, con mới nghĩ nghĩ cách để biến mình thành Tuyết Nhược sao?" Phan Mỹ Linh mấp máy môi, trên mặt tràn đầy kinh ngạc và đau khổ: "Nhưng... Con đã làm như thế nào?"

Hứa Tiểu Kỳ cắn môi không nói, Phan Mỹ Linh vội vàng vỗ vỗ cô ta, cô ta mới khóc lóc cố nặn ra một câu: "Con vô tình quen một đại sư biết phép thuật..."

Nhìn thấy hai mẹ con kẻ xướng người hoạ, phối hợp phải gọi là vô cùng hoàn hảo, Trần Tuyết Nhược sao có thể không biết tính toán của bọn họ, lập tức vỗ tay hai cái nói: "Hai người thật không hổ danh ruột thịt, kỹ năng diễn xuất quả thực là được kế thừa mà. Nhưng bà Phan Mỹ Linh, chẳng lẽ bà cho rằng đẩy tất cả mọi chuyện lên người con gái mình là được rồi sao?"

Mí mắt của Phan Mỹ Linh co giật, mở miệng định nói gì đó. Trần Tuyết Nhược lại không cho bà ta cơ hội này, cô ấy chỉ vào Hứa Tiểu Kỳ và chế nhạo: "Tôi nhớ rằng cha của cô ta là một nhân viên bán bảo hiểm, tiền lương hàng tháng cùng lắm chỉ bảy, tám ngàn nhân dân tệ, phàm là một đại sư có chút bản lĩnh, mỗi lần xuất hiện thì chi phí phải lên tới bốn, năm con số. Bà nói xem cô ta lấy tiền ở đâu để mời đại sư này? Còn những kẻ buôn người đã bắt cóc tôi, theo ý của bà thì cũng là do cô ta tự mình tìm à? Vậy bà nói xem làm sao cô ta quen biết được những người đó, liên lạc với bọn họ như thế nào. Còn nữa, nhờ người khác làm việc — còn là một việc lớn đến mức không cẩn thận sẽ phải vào tù, dù có thể nào cũng phải cho chút tiền, bà bảo cô ta cho tôi xem biên lai chuyển tiền đi."

Phan Mỹ Linh đã sắp toát mồ hôi lạnh, sao miệng lưỡi của con nha đầu chết tiệt này lại sắc bén đến như vậy!