Chương 28

Cô ta muốn gϊếŧ Trần Tuyết Nhược!

Trần Tuyết Nhược nhất định phải chết!

Hứa Tiểu Kỳ nghĩ vậy, trong mắt hiện lên mấy phần ác ý. Nhưng Trần Kiện Vân vẫn còn ở đây, cô ta không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ tận tình trút hết ủy khuất và e ngại trong lòng mình ra ngoài.

Trần Kiện Vân chứng kiến cảnh cô ta khóc thì tim cũng thắt lại. Tính tình Trần Tuyết Nhược không phải rất thích khóc, Trần Kiện Vân đã thật lâu không nhìn thấy “cô” khóc, lúc này căn bản không biết nên làm gì, chỉ có thể cố gắng dỗ dành: "Không khóc, Nhược Nhược ngoan, không khóc...... Con xem mặt mũi đều là nước mắt nước mũi tèm lem, khóc thành mèo hoang rồi. Lau nước mắt trước nhé? Cha nhớ con là người rất thích sạch sẽ mà…”

Hứa Tiểu Kỳ lại khóc một lúc mới thút thít dừng lại: "Cha, cha sẽ luôn đối xử tốt với con như vậy đúng không?"

Nhìn khuôn mặt đầy nước mắt, ánh mắt bất an và tràn ngập ỷ lại của con gái, Trần Kiện Vân trong lòng mềm nhũn, không chút suy nghĩ nói: "Dĩ nhiên..."

“Dĩ nhiên cái rắm! Nếu như cha dám đối tốt với cô ta, con sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với cha!”

Cùng với tiếng rống giận hùng hổ, cửa phòng đột nhiên bị người khác đá văng. Trần Kiện Vân kinh ngạc quay đầu lại, sau đó cả người đều mơ hồ: “Nhược...... Nhược Nhược?!”

Cô gái xắn tay áo xông vào cửa, dáng vẻ muốn tới đập phá, nhưng người này lại giống hệt Nhược Nhược nhà ông như đúc!

Xảy ra chuyện gì vậy?

Cô ấy là ai???

“Cha, cha cứu con! Chính là người này, chính là cô ấy làm gãy tay con, huhuhu…”

Trong nháy mắt nhìn thấy Trần Tuyết Nhược, sắc mặt Hứa Tiểu Kỳ trở nên trắng bệch.

Lui ra bên cạnh để cho hai cha con bọn họ vui vẻ thân cận, vì vậy Phan Mỹ Linh vẫn không nói chuyện, khi nhìn thấy Trần Tuyết Nhược tiến vào, đồng tử bà ta cũng co rụt lại, cả người từ trên ghế đứng bật dậy. Dù sao cũng là gừng càng già càng cay, bà ta nhanh chóng ép bản thân bình tĩnh lại, giơ tay thầm nhéo Hứa Tiểu Kỳ một cái.

Hứa Tiểu Kỳ lúc này mới giật mình lấy lại tinh thần, há miệng khóc lớn lên.

Cô ta vừa khóc xong một lúc, sắc mặt rất không tốt, hơn nữa trên người có vết thương, còn mặc quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, cả người thoạt nhìn rất tiều tụy đáng thương. Trần Kiện Vân nhất thời cũng không để ý đến chuyện trước mặt, nhấc tay bảo vệ cô ta phía sau lưng mình: "Đừng sợ, cô..."

“Cô cái gì mà cô? Ba mau lại đây nhìn con này!” Trần Tuyết Nhược tức giận đến mức không nhịn được, tiến lên túm lấy ông ấy nói: "Cha mau mở to hai mắt nhìn cho rõ ràng, con mới là con gái ruột của cha! Người phía sau là giả, là giả đấy!”

Trần Kiện Vân bất ngờ không kịp đề phòng bị đối phương phun đầy nước bọt vào mặt: “......”

Không biết vì sao, rõ ràng con gái trên giường bệnh kia thoạt nhìn càng đáng thương càng khiến ngườita đau lòng, nhưng sau khi bị cô gái lai lịch quỷ dị trước mắt phun nước bọt đầy mặt, trong lòng ông ấy đột nhiên dâng lên một cảm giác quen thuộc không thể nói thành lời.

Sắc mặt Trần Kiện Vân nghiêm nghị trầm mặc, bởi vì khϊếp sợ mà nút thắt trong đầu cuối cùng cũng khôi phục vận chuyển.

“Chứng cứ đâu?” Ánh mắt ông ấy trở nên lợi hại: "Cô có chứng cứ gì có thể chứng minh cô ấy là giả còn mình mới là thật?"

Trần Tuyết Nhược thấy ông ấy không che chở Hứa Tiểu Kỳ nữa thì tâm tình tốt hơn một chút. Cô ấy buông tay ra, cười lạnh liếc nhìn Phan Mỹ Linh và Hứa Tiểu Kỳ sắc mặt âm tình bất định, xoay người gật đầu với Yên La đang dựa ở cửa: "Chị Yên La, làm phiền chị rồi.”

Yên La không nói gì, lười biếng giơ tay lên, Hứa Tiểu Kỳ trên giường lập tức phát ra một tiếng thét chói tai hoảng sợ.

Trần Kiện Vân quay đầu nhìn, kinh hãi: “Hứa Tiểu Kỳ?! Này! Sao lại là cô?!”

Sau khi thủ thuật che mắt biến mất, Hứa Tiểu Kỳ lộ ra khuôn mặt thật của mình, cô ta bị sương mù đen đột nhiên xuất hiện kia dọa sợ. Ngược lại Phan Mỹ Linh sửng sốt trong giây lát, như bị sét đánh mà choáng váng: “Điều này...... Điều này sao có thể?!”

Đã nói chỉ cần có ông ta ở đây, Tiểu Kỳ sẽ vĩnh viễn không trở về dáng vẻ thật của mình mà?

Mã Bình Chí, đồ lừa đảo đáng chết!

Tác giả có lời muốn nói: Mã đại sư: Bảo bối đều là của bọn họ, chỉ có cái nồi là của ta, được rồi, [Tạm biệt bằng tay. jpg]

Đại Hoa: Nếu cuộc đời làm bạn tổn thương, đừng buồn bã hay nóng ội. Bạn cần phải bình tĩnh trong những ngày u sầu. Tin tưởng đi, những ngày khốn khổ hơn sẽ đến…

Mã đại sư: ???