Chương 27

Cùng lúc đó, trong phòng bệnh VIP của một bệnh viện tư nhân cỡ lớn, Phan Mỹ Linh lần thứ ba mươi chín gọi điện thoại cho Mã Bình Chí.

Nhưng mà vẫn giống ba mươi tám lần trước, điện thoại di động của Mã Bình Chí vẫn như cũ ở trong trạng thái không có người nghe máy.

Phan Mỹ Linh ném điện thoại lên bàn, trong lòng vừa vội vừa hoảng.

Lúc trước bác sĩ gia đình kia sau khi nhận được điện thoại của bà ta thì đã nhanh chóng chạy tới. Nhưng ông ta vừa nhìn thấy cổ tay Hứa Tiểu Kỳ thì sắc mặt lập tức thay đổi, nói tình huống này của cô ta nhất định phải mau chóng tiến hành phẫu thuật.

Tuy rằng trong lòng Phan Mỹ Linh băn khoăn, nhưng cũng không có cách nào trơ mắt nhìn con gái trở nên tàn phế, chỉ có thể lập tức đưa nó đi bệnh viện.

Ai ngờ phẫu thuật thì thất bại.

Bác sĩ nói, xương tay của Hứa Tiểu Kỳ đã vỡ thành nhiều mảnh, hơn nữa không kịp chạy chữa, làm chậm trễ vết thương, thật sự là không có cách nào phục hồi như cũ.

Phan Mỹ Linh không thể chấp nhận sự thật này, cho nên mới điên cuồng gọi điện thoại cho Mã Bình Chí, hy vọng ông ta có thể cứu con gái mình.

Nhưng Mã đại sư cũng không biết đi làm gì, vẫn không nghe điện thoại....

Trong lòng Phan Mỹ Linh khó chịu như bị lửa thiêu, lại nhìn Hứa Tiểu Kỳ trên giường bệnh sắc mặt trắng bệch, khóe mắt tràn đầy nước mắt, trái tim càng thắt chặt hơn.

Tuy nhiên bà ta đã tận mắt chứng kiến qua bản lĩnh của Mã Bình Chí, bà ta tin tưởng đối phương nhất định có biện pháp chữa khỏi tay con gái của mình. Về phần chuyện không nghe điện thoại... Người có danh tiếng đều bận rộn, có đôi khi không để ý đến điện thoại di động cũng là chuyện bình thường, chờ đại sư hết bận nhìn thấy cuộc gọi nhỡ, hẳn là sẽ gọi lại cho bà ta.

Tự an ủi mình một hồi, trong lòng Phan Mỹ Linh rốt cuộc cũng không còn lo lắng quá nhiều.

“Nhược Nhược!”

Lúc này cha của Trần Tuyết Nhược là Trần Kiện Vân chạy tới, Phan Mỹ Linh vội vàng hoàn hồn đứng lên: "Kiện Vân, ông cuối cùng cũng đã tới…”

“Nhược Nhược thế nào? Bác sĩ nói thế nào?”

Trần Kiện Vân năm nay bốn mươi lăm tuổi, tướng mạo bình thường không tính là anh tuấn, nhưng dáng người bảo trì không tệ, thoạt nhìn trẻ hơn so với người cùng lứa tuổi, tràn ngập mị lực của một người đàn ông thành thục. Tính tình ông ấy nghiêm túc nội liễm, mặc kệ ở công ty hay là ở nhà đều rất ít khi lộ ra ngoài cảm xúc. Nhưng lúc này nhìn “con gái” trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt, còn đang hôn mê, cái người đàn ông được người gọi đùa là "Thiết lão bản" cũng phải sắc mặt xanh trắng, đầu đầy mồ hôi, không còn dáng vẻ của thân sĩ thành công nữa: "Chuyện thế nào, sự việc phát sinh như thế nào? Rốt cuộc là ai đã làm Nhược Nhược bị thương”

"Cụ thể đã xảy ra chuyện gì em cũng không biết, đứa bé này sau khi xảy ra chuyện vẫn luôn khóc. Về phần bác sĩ... bác sĩ nói vết thương của con bé quá nghiêm trọng, về sau... về sau sợ là..."

Phan Mỹ Linh nào dám nói thật, cúi đầu nghẹn ngào.

Trần Kiện Vân lúc này cũng không có tâm tư để ý những chuyện này, ông ấy bước nhanh đến bên giường bệnh, hai tay nắm thật chặt lên nói: "Tôi không tin y học hiện đại phát triển như vậy mà không thể cứu được Nhược Nhược..."

Còn chưa nói xong, Hứa Tiểu Kỳ đã tỉnh.

Trần Kiện Vân đột nhiên dừng lại, theo bản năng hạ thấp giọng: “Nhược Nhược? Con tỉnh rồi?”

“Cha...” Hứa Tiểu Kỳ vừa nhìn thấy ông ấy, nước mắt liền chảy ra.

Trần Kiện Vân đau lòng, cẩn thận cầm lấy tay trái không bị thương của cô ta nói: "Đừng sợ, cha ở đây.”

Ông ấy không thể nói thêm lời nào dịu dàng trấn an, chỉ có thể không ngừng cam đoan: "Cha nhất định sẽ tìm cách chữa khỏi cho con, cho dù phải tốn bao nhiêu tiền, phải trả bao nhiêu tiền, cha cũng sẽ không từ bỏ."

Hứa Tiểu Kỳ khóc lớn, nhào vào trong ngực ông ấy, trong lòng vừa xúc động vừa chua xót.

Người đàn ông này trầm mặc nội liễm, lại yêu thương con gái của mình, cùng với người cha ruột ngoài miệng nói "Tiểu Kỳ là bảo bối của tôi", nhưng sau khi uống say lại đánh đập cô ta một chút cũng không giống nhau.

Tại sao ông ấy không phải là cha ruột của mình?

Tại sao tất cả những thứ tốt đẹp trên đời này đều là của Trần Tuyết Nhược?

Mỹ mạo, gia thế, tiền tài, địa vị, còn có người cha yêu thương cô cùng các loại bạn bè phú nhị đại... Cô cái gì cũng có, còn cô ta cái gì cũng không có. Ngay cả người mẹ duy nhất mà cô ta có, cuối cùng cũng trở thành mẹ của cô...

Nhớ tới sau khi Phan Mỹ Linh và Trần Kiện Vân kết hôn, mỗi lần mình đi tìm Phan Mỹ Linh, Phan Mỹ Linh đều dặn dò cô ta không được tranh đoạt với Trần Tuyết Nhược, muốn cô ta dỗ dành cô, nhường nhịn cô, Hứa Tiểu Kỳ càng thêm đau buồn, ghen ghét và không cam lòng.

Nhưng hiện tại Trần Tuyết Nhược lại trở về......

Sao cô có thể quay về chứ?

Cô ta hao tổn tâm cơ mới đoạt được tất cả, bây giờ thiên kim thật trở lại, chẳng phải cô ta sẽ phải trở về cuộc sống không có ba mẹ yêu thương, không có tài phú địa vị trước kia sao?

Không, cô ta có chết cũng không muốn trở lại làm Hứa Tiểu Kỳ hai bàn tay trắng kia!