Vừa nói xong, một làn sương đen dày đặc như đêm tối từ trong thân thể Trần Tuyết Nhược bay ra, sau đó trong tiệm xuất hiện một nữ tử mặc sườn xám không tay thêu tơ vàng màu đen, giữ lại mái tóc xoăn gợn sóng kiểu phục cổ, dung mạo xinh đẹp kinh người.
Cô gái này đương nhiên là Yên La.
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời không hề có động tĩnh, lại nhìn chữ nhỏ màu vàng như ẩn như hiện trên cánh tay trái, hài lòng nở nụ cười: “Xem như thành công.”
Hồ Lê cũng rất cao hứng, chỉ là còn chưa kịp mở miệng, bên cạnh đột nhiên có người lớn tiếng ca hát: "Thiên Nhai mênh mông là tình yêu của tôi..."
Mọi người nghiêng đầu nhìn, thì ra là điện thoại di động của Mã Bình Chí vang lên.
Hồ Lê: “.....”
"Là, là Phan Mỹ Linh..." Mã Bình Chí lấy điện thoại ra nhìn, nào dám bắt máy, run tay nhìn về phía Trần Tuyết Nhược.
Trần Tuyết Nhược vừa rồi vẫn không nói chuyện, cô ấy và Nhị Nha đều hoảng sợ, đều bị sự xuất hiện đột ngột của Tương Liễu cùng những hình ảnh liên tiếp phía sau giống như phim điện ảnh 3D làm cho khϊếp sợ. Cho đến lúc này, nghe thấy ba chữ "Phan Mỹ Linh", cô ấy mới giật mình lấy lại tinh thần.
Phan Mỹ Linh...... Quả nhiên là bà ta!
Nhớ đến cách cư xử dịu dàng và yêu thương của người phụ nữ trước mặt mình, sắc mặt Trần Tuyết Nhược đỏ bừng, vừa lo lắng vừa tức giận, lao tới nắm lấy tóc Mã Bình Chí: “Nói cho tôi biết, sao hai người lại thông đồng với nhau?! Còn có, ngoại trừ biến Hứa Tiểu Kỳ thành tôi, cô ta còn nhờ ông làm gì nữa?!"
Mã Bình Chí: “.....”
Mã Bình Chí thật sự rất hối hận, rốt cuộc vì sao ông ta phải nhận vụ làm ăn chó má này?
Tiền mất tật mang không nói, còn sót lại chút tóc này đều cmn sắp không giữ được!
…
Tuy rằng làm người âm hiểm vô sỉ, làm việc cũng không có điểm mấu chốt, nhưng Mã Bình Chí có một ưu điểm, đó chính là thức thời.
Mắt thấy hôm nay không chiếm được chỗ tốt, ông ta dứt khoát cũng không giãy dụa, ôm đầu ngồi xổm xuống đất, nói hết toàn bộ những chuyện vặt vãnh mà Phan Mỹ Linh bảo ông ta làm.
Trần Tuyết Nhược sau khi nghe xong, cuối cùng cũng buông cái đầu sắp hói tóc của ông ta ra nói: "Nói như vậy, Phan Mỹ Linh chỉ bảo ông động thủ với tôi, không làm tổn thương đến cha tôi?"
"Không có, cha cô là chồng của bà ta, bà ta cần gì phải nhắm vào ông ấy? Lấy lòng ông ấy còn không kịp nữa mà!" Mã Bình Chí nói đến đây, đột nhiên nhớ tới một chuyện: "Tuy nhiên khoảng thời gian trước, bà ta hỏi tôi mấy phương thuốc cường dương bổ thận, nói là khụ, cuộc sống phương diện kia không hài hòa lắm. Sau khi dùng thuốc kia thì hiệu quả rất tốt, chỉ là sẽ có chút tác dụng phụ..."
Trần Tuyết Nhược vừa nghe vậy thì nổ tung: “Tác dụng phụ gì?! Các người làm gì cha tôi?!”
"Cũng, cũng không phải vấn đề gì lớn, chính là dễ dàng nghiện, sau đó cái gì kia, ăn xong thể chất sẽ trở nên kém đi... Nhưng mà chuyện này tôi đã nói rõ ràng với mẹ kế của cô, bà ta nói không sao nên tôi mới đưa thuốc cho bà ta!"
Sợ Trần Tuyết Nhược kích động lại nhào tới kéo tóc mình, Mã Bình Chí vội vàng nói tên kẻ đầu sỏ, ném nồi cho Phan Mỹ Linh.
Trần Tuyết Nhược sao lại không nhận ra ông ta đang nghĩ gì, cô ấy nâng cánh tay tức giận đến phát run lên, tát một cái thật mạnh: “Vương bát đản! Nếu cha tôi xảy ra chuyện gì thì đám các người đừng ai nghĩ đến việc trốn được!”
Rốt cuộc chỉ là một cô gái nhỏ mới vừa lên đại học, sau khi buông lời tàn nhẫn, ánh mắt Trần Tuyết Nhược nhanh chóng đỏ lên. Cô ấy theo bản năng nhìn về phía Yên La, kính sợ lại nhịn không được ỷ lại nói: “Chị Yên La, có thể, có thể phiền chị đi cùng em một chuyến được không? Em sợ cha em…”
Yên La không thích xen vào việc của người khác, nhưng cô cũng thấy Trần Tuyết Nhược xem như thuận mắt, hơn nữa cô cũng muốn đi dạo xung quanh Trần gia, tìm tung tích đối thủ một mất một còn, cho nên không đợi Trần Tuyết Nhược nói xong, cô đã đáp ứng: “Đi thôi.”
Trần Tuyết Nhược lập tức bật khóc.
Đại lão thật sự quá tốt, quá tốt!
Hu hu hu, cô ấy tuyên bố, từ nay về sau mình chính là fan não tàn số một của đại lão!