Chương 25

Ông ta không dám tin nhìn Tương Liễu cả người đầy vết máu, chật vật không chịu nổi, một đôi mắt tam giác trừng đến suýt nữa lồi ra: "Ngươi, ngươi như thế nào lại biến thành như vậy?!"

“Mẹ nó ông còn dám hỏi tôi! Nếu không phả do ông, lão tử có thể có bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ này không…”

Tương Liễu còn chưa nói xong, Mã Bình Chí vừa kinh hãi vừa đau lòng: "Ngươi, ngươi đừng sợ! Ta sẽ tìm thuốc trị thương cho ngươi!”

Đây chính là vương bài bảo bối của ông ta, tuyệt đối không thể nó bị phế đi như vậy!

——Những gì ông ta nhìn thấy trước mắt vượt quá sự mong đợi của Mã Bình Chí, trong lúc nhất thời ông ta không thể suy nghĩ được gì.

Nhưng mà vương bài bảo bối của ông ta căn bản không tiếp nhận ý tốt này, cái đuôi đảo qua cướp đi túi càn khôn trong tay ông ta, khuôn mặt lập tức hiện ra vẻ lấy lòng đưa cái túi chính mình vừa cướp cho thiếu nữ bị thân hình khổng lồ của nó chắn ở phía sau: "Đại nhân, đồ vật tôi nói ở ngay trong này!"

Mã Bình Chí: “...”

Mã Bình Chí cũng rất mờ mịt, cho đến khi thấy rõ mặt thiếu nữ kia, còn có thanh niên cả người tản ra yêu lực cường đại bên cạnh cô, ông ta mới sợ hãi mà phản ứng lại: “Các người! Các người thật sự có thể giải trừ thuật pháp của tôi, giúp nó khôi phục thần trí sao?!”

Đây quả thực là một cái tát vào mặt!

Trong lòng Mã Bình Chí biết không ổn, nói xong ngay cả bảo bối của mình là túi càn khôn cũng không để ý nữa, lập tức kéo Tỏa Hồn Liên trong tay, trong miệng lẩm bẩm muốn dẫn Tương Liễu chuồn khỏi đây.

Nhưng mà......

"Ồn ào quá." Cô gái trông giống hệt mục tiêu nhiệm vụ của ông ta là Trần Tuyết Nhược, nhưng rõ ràng không phải Trần Tuyết Nhược, xua tay, và sợi dây chuyền trong tay ông ta đã bị đứt... gãy.

Mã Bình Chí: “......”

Mã Bình Chí ôm ngực khí huyết cuồn cuộn, lâm vào hoài nghi cực lớn - - đã nói sợi xích này là đám quỷ sai dùng hàn thiết vạn năm chế thành, thiên hỏa cũng đốt không đứt? Con mẹ nó, đây có phải là hàng giả hay không???

Không ai quan tâm Mã Bình Chí đang suy nghĩ gì, lực chú ý của mọi người lúc này đều đặt trên đồ vật mà Tương Liễu lấy ra từ trong túi Càn Khôn của ông ta.

“Đây là….. bút của Phán Quán?” Nhìn cây bút dày, ngắn, màu đen, chỉ có đầu bút màu đỏ tươi, Hồ Lê có chút kinh ngạc: “Đây là vật đến từ âm phủ, sao có thể rơi vào trong tay của một đạo sĩ nhân loại?"

“Ông ta trộm được.” Tương Liễu nói xong chỉ chỉ mặt Yên La, nói tiếp: “Bút này có thể sáng tạo, sửa mệnh cách, tên đạo sĩ kia chính là dùng nó sửa...... Mệnh cách của cô Trần cùng em gái cay độc của cô ấy, giấu diếm được thiên đạo.”

Thủ thuật che mắt chỉ có thể giấu diếm được ánh mắt phàm nhân, lại không gạt được Thiên Đạo, muốn triệt để biến Hứa Tiểu Kỳ thành Trần Tuyết Nhược, nhất định phải đổi mệnh cách của hai người với nhau.

Yên La cũng khá bất ngờ với chuyện này, Hồ Lê cũng kịp phản ứng nói: "Cho nên ý của anh là, chúng ta có thể dùng bút này sáng tạo cho lão đại một mệnh cách phàm nhân..."

“Đúng, như vậy Thiên Đạo sẽ không có cách nào giáng sấm sét lên người lão đại!”

Cái này tương đương với làm cho Yên La một chứng minh thư chính thức. Có chứng minh thư này, cho dù Thiên Đạo phát hiện thân phận thật sự của cô cũng không có cách nào đánh sấm sét lên người cô, bởi vì thiên lôi không bổ phàm nhân, trừ phi phàm nhân này nghịch thiên cải mệnh, tu luyện thành tiên.

Hồ Lê cảm thấy chủ ý này rất tốt, chỉ là......

“Thao tác cụ thể như thế nào? Anh biết không?”

Tương Liễu vẫy đuôi về phía Mã Bình Chí: "Tôi không biết, nhưng ông ta biết!”

Mã Bình Chí đang rụt người lén lút di chuyển lui ra: “......”

***

Đánh không lại, chạy không được, Mã Bình Chí chỉ có thể lựa chọn cúi đầu trước đại lão, nói hết những gì mình biết.

Cái gì mà trước khi dùng bút lông này, phải tắm rửa sạch sẽ trước, khai đàn làm phép. Trước khi làm phải xem bói trước, tìm được ngày lành tháng tốt. Lúc làm còn phải chuẩn bị hoàng chỉ, chu sa, dây đỏ cùng tế phẩm các loại...... Dù sao nhiều vô số, nói một đống lớn.

Yên La không kiên nhẫn nghe tiếp, trực tiếp ngắt lời ông ta: “Nói thẳng viết như thế nào.”

“Trực tiếp...... Vâng, vâng.” Mã Bình Chí trên mặt không dám phản bác, trong lòng lại liên tục châm biếm: Phán quan nói bút này chính là vật của địa phủ, không thể lệnh không hiện linh, chỉ có cách khai đàn mời âm sai có chức vụ đến tương trợ mới có thể khiến cho nó cử động. Cô cho rằng mình đạo hạnh cao thâm là có thể muốn làm gì thì làm sao? Ngây thơ!

Nghĩ như vậy thôi, nhưng ngoài miệng ông ta vẫn thuận miệng đọc một câu thần chú cho Yên La.

Yên La nghe xong, cầm lấy bút phán quan tùy ý viết trên không trung, một hàng chữ nhỏ màu vàng lập lòe xuất hiện trước mắt mọi người. Ngay sau đó, không đợi mọi người phản ứng, hàng chữ nhỏ màu vàng kia đột nhiên phát sáng, thậm chí có thể nói là nịnh nọt lắc lư thân thể bay vào thân thể Trần Tuyết Nhược.

Mã Bình Chí: “.....”

Mã Bình Chí cũng rất thương tâm, hóa ra đạo hạnh cao thâm thật sự có thể muốn làm gì thì làm... Hâm mộ ghen tỵ hận!!!

“Lão đại, hiện tại cô đi ra thử xem?”

“Ừ.”