Chương 24

Sở dĩ Tương Liễu bị thương nặng và bị Mã Bình Chí nhặt được, là bởi vì lúc ngủ bị Cùng Kỳ đánh lén.

Cùng Kỳ cũng là hung thú thượng cổ, sức chiến đấu không thua gì Tương Liễu. Hai con thú không hợp nhau đã lâu, thỉnh thoảng sẽ đánh một trận. Mà Tương Liễu này trời sinh tính hiếu chiến, không có việc gì liền thích tìm người đánh nhau ẩu đả, ngày đó trước khi bị Cùng Kỳ đánh lén, lại vừa cùng thần thú Thanh Long đánh một trận, bị thương không nhẹ, đến lúc này chẳng phải lật xe sao.

Nhớ tới chuyện này, Tương Liễu buồn bực muốn chết, oán hận vỗ đuôi một cái nói: “Chờ lão tử lấy lại sức mạnh, sẽ đi gϊếŧ chết tên không biết xấu hổ kia!”

“Sợ anh không có cơ hội này rồi.” Hồ Lê lại nói tiếp: “Cùng Kỳ hơn ba mươi năm trước cũng đã tan thành mây khói.”

“Cái gì?!” Tương Liễu không dám tin, mười tám con mắt đồng thời trừng lớn, hỏi: “Sao có thể? Ai làm?!”

Hồ Lê nói đến đây thì lắc đầu: – Thiên Đạo! “Cũng không biết lão thiên gia này phát điên cái gì, mấy chục năm gần đây liên tiếp giáng thiên lôi xuống, bổ chết không ít lão gia hỏa giống như Cùng Kỳ. Cái này nếu như ở trước kia, chỉ là thiên lôi mà thôi, làm sao cũng không có khả năng trực tiếp bổ chết bọn họ. Nhưng gần trăm năm qua, bởi vì thiên địa linh khí biến mất, đám lão gia hỏa kia trở nên yếu ớt hơn, hơn nữa sức mạnh của thiên lôi không biết vì cái gì mạnh hơn trước kia rất nhiều, loại chuyện này lúc lên lúc xuống, bổ một cái thì chuẩn không cần chỉnh…”

Tương Liễu nghe xong thì vừa sợ vừa bối rối, vừa định nói gì đó, Yên La vẫn không nói gì đột nhiên mở miệng: “Tôi cũng bị thiên lôi đánh thức.”

Hồ Lê sửng sốt, kinh ngạc nói: “Trời, cho nên lão đại cô mới trốn vào thân thể cô gái nhỏ nhân loại này......”

Nghe xong Yên La trầm mặt gật đầu một cái.

Lúc trước cô căn bản không quan tâm mấy đạo thiên lôi kia, bởi vì trước kia cũng không phải chưa từng bị bổ qua -- Tuy rằng thể chất của cô đặc thù, không dựa vào thiên địa linh khí tu luyện, cũng không cần độ kiếp. Nhưng mỗi lần vào thời điểm cô ăn quá no, thiên đạo đều sẽ giáng thiên lôi xuống đánh cô, chỉ sợ cô ăn quá no sẽ tràn ra, dáng vẻ muốn giúp cô tiêu hóa thức ăn.

Tình huống lần này mặc dù có chút đặc biệt, nhưng Yên La cũng không suy nghĩ nhiều, cho rằng ở trong thân thể Trần Tuyết Nhược dưỡng thương vài ngày là được, Thiên Đạo cũng sẽ không tiếp tục truy đuổi cô. Nhưng lúc này nghe Hồ Lê nói, cô đột nhiên ý thức được sự tình có thể không đơn giản như mình nghĩ.

Tuy vậy Yên La cũng không cần biết tên khốn này có chủ ý gì, cô cũng không có ý định phụng bồi. Cô hừ lạnh một tiếng, hỏi Hồ Lê: "Vậy cậu có biện pháp nào có thể che giấu khí tức của tôi, giúp tôi giấu diếm thiên đạo không?"

Cho dù linh hồn của Trần Tuyết Nhược tinh khiết hơn nữa, mệnh cách có quý trọng hơn nữa, cũng chỉ là một phàm nhân yếu ớt, cô có thể tạm thời giấu kín trong thân thể của cô ấy, nhưng không có cách nào vĩnh viễn ở lại. Lại nói thân thể người khác nào có tác dụng tốt bằng của mình, Yên La cũng không muốn trốn tránh như vậy, cô còn có chuyện khẩn cấp phải làm.

Cửu Vĩ Hồ tộc rất giỏi ẩn nấp, chỉ là thiên đạo không phải dễ giấu diếm như vậy, Hồ Lê trầm tư một lát, đứng lên nói: "Tôi đây lập tức đi điều tra tư liệu..."

Lời còn chưa dứt, Tương Liễu ở một bên đột nhiên ngẩng đầu lên: "Không cần đi tìm, tôi có một biện pháp thích hợp.”

Thấy vậy, Yên La liếc nhìn nhìn qua, hai mắt của Hồ Lê cũng sáng lên: “Biện pháp gì? Nói mau!”

Tuy rằng bị đánh thành đầu heo, nhưng Yêu giới luôn luôn cường giả vi tôn, Tương Liễu cũng không tức giận Yên La -- đương nhiên, sau khi biết thân phận Yên La, nó cũng không dám tức giận. Nghe vậy, nó quay đầu nhìn Mã Bình Chí đang đứng ngoài kết giới với vẻ mặt tự tin, cười lớn với ánh mắt nham hiểm: "Giải pháp nằm ở tên đạo sĩ thối đó."

***

Mã Bình Chí cũng không biết chuyện xảy ra như thế nào.

Rõ ràng một giây trước ông ta còn đang yên đang lành đứng ở cửa tiệm cơm nhỏ kia, một giây sau lại trượt chân, ngã nhào vào trong kết giới.

Mã Bình Chí: “....”

Mã Bình Chí mắt nổi sao vàng bò dậy, trong lòng có chút hoảng hốt, ông ta theo bản năng nắm chặt xiềng xích trong tay, sau khi xác định không buông lỏng mới ổn định, ngẩng đầu tức giận kêu lên: “Tiểu quỷ ở đâu ra dám ám toán bần đạo? Tiểu Cửu, mau xé nó!”

Lời còn chưa dứt, một trận gió sắc bén đánh úp lại, Mã Bình Chí chỉ cảm thấy bụng đau đớn, ngay sau đó cả người bay ra ngoài, nặng nề nện vào trên tường. Cùng lúc đó, một giọng nói tức giận, quen thuộc nhưng không rõ ràng truyền vào tai tôi: "Ai là Tiểu Cửu của ông hả! Ông đây tên là Tương Liễu”

“……”

“???”

Mã Bình Chí cả người đều mơ hồ, thật lâu sau mới nôn ra một ngụm máu tươi ngẩng đầu: “Tiểu...... Tiểu Cửu?”