Chương 23

Mã Bình Chí nghĩ rất tốt và rất chu toàn, nhưng hôm nay nhất định là một ngày khiến ông ta thất vọng.

Ông ta nhìn khí thế hung hăng của Cửu Đầu Xà Yêu bay vào quán cơm nhỏ tên là “Gà Hầm Hồ Ký”, sau đó ông ta không thấy động tĩnh nào của Cửu Đầu Xà Yêu nữa, Mã Bình Chí: “...???”

Còn tiếng đánh nhau thì sao?

Tiếng kêu thảm thiết đâu?

Sao lại không có gì?

Mã Bình Chí bối rối, vội vàng kéo dây xích trong tay, sau khi xác nhận dây xích không đứt mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên......

Ông ta nhìn xung quang, đây là quán cơm nhỏ bị người khác thiết lập kết giới, trong lòng Mã Bình Chí có vài phần bất an, bước chân vốn chuẩn bị bước về phía trước cũng dừng lại - - một con quỷ mới chết vài ngày không có khả năng thiết lập kết giới lớn như vậy, phía sau tiểu nha đầu họ Trần kia chỉ sợ là có cao nhân giúp đỡ.

Nghĩ vậy, sắc mặt Mã Bình Chí có chút khó coi.

Vào ba trăm năm trước, ông ta vốn là một đệ tử của một vị cao nhân nào đó, bởi vì tâm tư không đúng đắn, một lòng muốn nghiên cứu tà thuật nên ông ta đã bị trục xuất khỏi sư môn. Ba trăm năm qua, ông ta dựa vào một thân tà thuật cùng những bảo bối mà ông ta đã tìm mọi cách trộm được từ chỗ cao nhân, thu phục không ít con quỷ khó thu phục. Nhưng bởi vì tâm tư của ông ta không chính đạo, tu vi chậm chạp nên không lên được, sức chiến đấu cũng trước sau như một đều. Cho nên lúc này ông ta mới suy nghĩ một chút, vẫn là quyết định ở lại bên ngoài chờ đợi tin tức tốt của Cửu Đầu Xà Yêu, miễn cho sau khi ông ta đi vào lại cản trở nó.

Đúng vậy, ông ta rất có lòng tin với Cửu Đầu Xà Yêu, cho dù đối phương có cao nhân hỗ trợ thì thế nào? Tiểu Cửu nhà ông ta là vô địch!

Nhưng ông ta lại không biết “Tiểu Cửu Vô địch” nhà mình lúc này đã nhanh chóng biến thành một con rắn chín đầu đã chết -- chín cái đầu bị người khác đánh vỡ, chết không kịp nói gì, răng nanh đều sắp bị người khác nhổ sạch. Còn có thân hình vốn to như cây cổ thụ trăm năm, cùng những vết máu loang lổ, trông chật vật không chịu nổi, suýt chút nữa đã gãy thành hai đoạn.

Đây là kết quả của việc Hồ Lê kịp thời ngăn cản, nếu không nó đã sớm bị Lão vương ăn giống như lệ quỷ kia.

". . . . Ôi không, anh có thể cho tôi biết tại sao anh lại trở nên như vậy không? "Hồ Lê nhìn cảnh tượng thê thảm này, không có nửa điểm uy phong như trước khi bước vào đây, cậu chỉ cảm thấy điều này thật không thể tưởng tượng nổi: "Tốt xấu gì cũng là hung thú đã sống gần vạn năm, tự nhiên lại trở thành tay sai của một đạo sĩ, còn bị ông ta mê hoặc tâm trí, vừa rồi su‎t chút nữa tôi đã cho rằng mình gặp ảo giác!”

Cửu Đầu Xà Yêu, hoặc nên gọi là Tương Liễu -- đúng vậy, không sai, trong truyền thuyết người này chính là một thân rắn có chín đầu, ăn thịt vô số người, nó đến chỗ nào thì đều sẽ trở thành mãnh thú thượng cổ Tương Liễu.

Hồ Lê có chút giao tình với nó, sau khi nhận ra thân phận của nó, cậu vội vàng cầu xin Yên La đang chuẩn bị ăn thịt nó, như vậy mới bảo vệ được mạng sống của xà yêu.

Lúc này, Tương Liễu dưới sự trợ giúp của Hồ Lê đã khôi phục thần trí. Nhớ tới cảnh ngộ hơn một trăm năm qua của mình, đầu tiên là nổi trận lôi đình, phẫn nộ đến suýt chút nữa gϊếŧ người, sau khi bị Yên La tát bẹp năm cái đầu, cuối cùng mới khó khăn cuộn mình rồi dần dần tỉnh táo lại.

“Còn chẳng phải là do tên khốn Cùng Kỳ kia sao…”

Miệng nó rỉ gió thở dài, nói về tao ngộ của mình.

Tác giả có lời muốn nói: Mã Bình Chí: Tôi có một loại dự cảm không được tốt…