Chương 22

Mã Bình Chí vừa hoảng sợ vừa tức giận, sau một lát ông ta đột nhiên đứng lên, từ trong túi Càn Khôn của mình lấy ra một tòa tháp nhỏ sáu tầng bốn góc treo chuông đồng.

“Được lắm, tôi muốn nhìn xem lệ quỷ kia lợi hại như nào!”

Ông ta tức giận cười một tiếng rồi lau khô vết máu bên miệng, hai tay nâng tòa tháp lên, thấp giọng niệm chú ngữ.

Tòa tháp xoay tròn rồi bay ra khỏi tay ông ta, từ kích thước bàn tay dần dần biến thành kích thước của một người lớn, sau đó ánh sáng chợt lóe, đột nhiên từ đáy tháp rung động rồi tuôn ra rất nhiều sương mù dày đặc màu tím đen.

Trong sương mù dày đặc màu tím đen truyền ra tiếng gào thét bén nhọn, mơ hồ còn xen lẫn ánh sáng lóe ra, toàn bộ sương mù gào thét, đồ dùng trong nhà đều bay loạn, trong nháy mắt trở thành một mảnh hỗn độn.

Mã Bình Chí không hề để ý những thứ này, tốc độ niệm chú của ông ta càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, cuối cùng tay áo vung lên, thu tòa tháp vào lòng bàn tay. Cùng lúc đó, trên mặt đất nhồi lên một thứ toàn thân bọc đầy sương mù màu đen sdày đặc, đồ vật xung quanh cũng dần dần yên ổn lại, lộ ra khuôn mặt thật của nó.

Đó là một con rắn dài có chín cái đầu, toàn thân hiện lên vảy màu tím đen. Thân rắn to như cây cổ thụ trăm năm, thoạt nhìn thập phần to lớn. Nếu không phải căn phòng này của Mã Bình Chí có không gian đủ lớn, chỉ sợ cũng không thể chứa nổi nó.

Thân dưới của nó xếp thành đống, thân trên cao vυ"t lên, trên chín cái đầu giống nhau như đúc, đôi mắt dọc đỏ thẫm âm lãnh, răng nanh bén nhọn, thoạt nhìn thập phần hung ác.

Mã Bình Chí nhìn đại gia hỏa này, ác khí trong lòng cuối cùng cũng tản ra một chút.

Lão vương lệ quỷ ngàn năm tuy rằng lợi hại, nhưng cũng không phải vô địch thiên hạ - - dù sao cũng là quỷ, trời sinh không cho dương thế, vô ý mất mạng cũng có thể hiểu.

Nhưng Cửu Đầu Xà Yêu thì khác. Nó là yêu, không giống quỷ nên không có nhiều kiêng kị như vậy, vả lại tu vi cao thâm, ngay cả ông ta cũng nhìn không ra, hiển nhiên là rất có lai lịch.

Mã Bình Chí sử dụng nó gần một trăm năm, chưa từng thất vọng, bởi vậy vẫn coi nó là con át chủ bài của mình nên không dễ lấy ra. Lúc này thật sự đã tổn thất thảm trọng, trong lòng ông ta rất tức giận nên mới có thể trực tiếp lấy con át chủ bài này ra.

Ty nhiên Cửu Đầu Xà Yêu này là Mã Bình Chí nhặt được, cũng không biết là chủng loại gì, Mã Bình Chí dùng rất nhiều biện pháp cũng không thể làm cho nó nhận ông ta là chủ, chỉ có thể nghĩ biện pháp mê loạn tâm trí của nó, khống chế tâm thần của nó. Bởi vậy Cửu Đầu Xà Yêu hiện giờ không có ý thức bản thân, chỉ có thể nghe lệnh mà làm việc.

“Tìm được hồn phách của cô gái trong ảnh, xé nát cô ta.”

Mã Bình Chí cười lạnh, lấy ra ảnh chụp của Trần Tuyết Nhược rồi đưa tới trước mặt Cửu Đầu Xà Yêu, cuối cùng từ trong túi càn khôn lấy ra một cái xiềng xích móc ở trên thân thể nó -- mặc dù ông ta đối với Cửu Đầu Xà Yêu rất có lòng tin, nhưng Lão vương vừa mới chết, ông ta làm việc không thể không cẩn thận. Xiềng xích này là Tỏa Hồn Liên đến từ địa phủ, có nó, cho dù xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, ông ta cũng có thể kịp thời kéo hồn phách của Cửu Đầu Xà Yêu trở về, không đến mức lại xuất hiện loại tình huống như Lão Vương.

Cửu Đầu Xà Yêu không hề giãy dụa, mười tám con mắt đỏ tươi yên lặng nhìn tấm ảnh kia một lát, sau đó hóa thành một làn sương mù dày đặc màu tím đen rồi bay ra ngoài cửa sổ.

Mã Bình Chí cầm lấy phất trần của mình đuổi theo, ông ta muốn tận mắt nhìn thấy Cửu Đầu Xà Yêu báo thù cho Lão vương, và cũng là báo thù cho ông ta.