Chương 20

“Lão đại, chúng ta đến rồi, xuống xe đi.”

“Ừ.”

Yên La không biết chuyện xảy ra ở nhà họ Trần, cô vừa xuống xe vừa quan sát hoàn cảnh bốn phía.

Đường phố rộng lớn, một bên là một "trang viên lớn" chiếm diện tích mặt đất, lối vào trang viên dựng một cánh cửa đá thoạt nhìn có chút giống đền thờ, mặt trên khắc mấy chữ to cứng cáp hữu lực: thủ đô khoa học kỹ thuật đại... Chữ cuối cùng kia, hẳn là học đi? Không giống với những gì cô biết, có lẽ chính là chữ "giản thể" trong miệng Hồ Lê.

Bên kia đường phố tất cả đều là cửa hàng, cái gì mà Thục Hương thực phủ, siêu thị Giai Giai các loại, trông sôi động và náo nhiệt hơn nhiều so với phía đối diện.

Cửa hàng "Gà Hầm Hồ Ký" của Hồ Lê mở cửa chen chúc giữa những cửa hàng này, Yên La liếc mắt một cái đã nhìn thấy bảng hiệu màu vàng sáng kia.

"Đây... đây không phải là khu ẩm thực đối diện trường chúng ta sao?"

Cảnh phố quen thuộc làm cho Trần Tuyết Nhược trầm mặc một lúc mới lấy lại tinh thần: "Quán cơm gà hầm này em cũng đã tới hai lần... Ai nha, khó trách em thấy anh trai này có chút quen mắt!"

Gà hầm Hồ Ký rất nổi tiếng ở trường học bọn họ, bởi vì mùi vị ngon, ông chủ còn siêu đẹp trai, Trần Tuyết Nhược không chỉ một lần nghe bạn cùng phòng nhắc tới.

Tuy nhiên, sao anh trai này lại có thể quen biết với chị đại của mình vậy? Chẳng lẽ cậu.....

Trần Tuyết Nhược sau khi nhận thức được vấn đề thì nuốt nước miếng một cái: "Chị Yên La, anh trai này, cậu ấy... chẳng lẽ cũng không phải là người ư?"

“Hả? Đúng vậy.” Yên La thờ ơ đáp: "Cậu ta là một con cáo chín đuôi.”

Trần Tuyết Nhược: “...”

Trần Tuyết Nhược: “!!!”

“Nhưng cậu ta không ăn thịt người đã lâu, cô không cần sợ hãi.”

Trần Tuyết Nhược vốn đang hưng phấn muốn tụ tập lại xem, sau khi nghe được những lời này, đột nhiên biến thành kẻ hèn nhát: “…À, được.”

"Lão đại, cô ngồi trước một lát, tôi đi chuẩn bị gà quay!" Yên La và Trần Tuyết Nhược một mực dùng ý thức trao đổi nên Hồ Lê không nghe thấy. Nói xong, cậu hào hứng đi chuẩn bị thức ăn cho Yên La.

Lúc này không phải giờ cơm, trong tiệm không có ai, chỉ có một cô bé mắt to tròn, mặt cũng tròn trịa ngồi ở phía sau quầy thu ngân, cô ấy đang cầm một đống hạt dưa ăn rất vui vẻ.

Cô ấy là nhân viên cửa hàng do Hồ Lê thuê, một con sóc tinh vừa tròn hai trăm tuổi, nghe nói đến từ một khe núi hẻo lánh nào đó, cho nên có một cái tên vô cùng quê mùa, gọi là Nhị Nha.

Khí tức của Yên La bị hơi thở của Trần Tuyết Nhược che lấp, Nhị Nha nhìn không ra điều gì dị thường, cho rằng chị gái xinh đẹp này là bạn bè nhân loại của ông chủ nhà mình, thái độ rất nhiệt tình, còn lấy hạt thông vị bơ mình thích nhất ra chia sẻ với cô ấy.

Thẳng đến hơn mười phút sau, một làn sương mù toàn thân màu đỏ tươi đột nhiên từ ngoài cửa nhào vào, lại bị chị gái xinh đẹp này dùng tay vỗ một cái “bẹp” lên bàn, Nhị nha mới "chít" một tiếng nhảy dựng lên, thần sắc kinh ngạc rụt đầu kinh hô: "Cô cô cô không phải người?!"

Yên La liếc nhìn cô gái sợ đến nỗi đuôi cũng lộ ra, nói: "Tôi nói tôi là người lúc nào.”

“Hu hu hu đại vương, đại vương tha mạng......”

Nhị Nha là tiểu yêu quái chưa thấy qua việc đời, trong nhận thức của cô ấy, yêu quái tuổi lớn nhất, tu vi cao nhất chính là ông chủ nhà mình. Nhưng mà chị gái xinh đẹp trước mắt vừa động thủ kia lập tức để lộ thực lực, so với ông chủ nhà mình còn muốn khiến cho người khác sợ hãi hơn. Nhị Nha run lẩy bẩy, lông tơ dựng đứng lên.

“Làm sao vậy?” Lúc này, Hồ Lê làm cơm xong đi ra, thấy cảnh tượng này, đầu tiên là vui vẻ một chút, sau đó mới tiến lên nâng Nhị Nha dậy, xoa xoa tiểu não hạt dưa của cô ấy, nói: “Tiểu Nha Nha, không cần sợ, chỉ cần cô ngoan ngoãn, lão đại sẽ không thương tổn đến cô.”

“Thật, thật sao?” Nhị Nha cẩn thận dịch mông từng li từng tí, giấu mình ở phía sau ông chủ.

"Thật."

Hồ Lê vừa vui vẻ vừa trấn an nhân viên nhỏ đang sợ hãi nhà mình, sau đó mới nhìn lại bóng dáng bị Yên La đập bẹp trên bàn.

“Đây là một con lệ quỷ?” Hồ Lê có chút kinh ngạc, hỏi: “Sao ban ngày ban mặt lại chạy ra ngoài? Chán sống muốn chết à?”

“...... Ai muốn chết hả, lão tử đây là tu vi cao thâm, không sợ phơi nắng!” Vừa vào cửa đã bị người khác vỗ bẹp, lệ quỷ hoàn toàn không kịp phản ứng xem đã xảy ra chuyện gì, thẳng đến lúc này mới phẫn nộ tản đi huyết vụ màu đỏ trên người, lộ ra khuôn mặt dữ tợn đáng sợ.

Trần Tuyết Nhược theo bản năng vừa nhìn, sợ tới mức thét chói tai.

Người này, không, bộ dạng quỷ này cũng quá ghê tởm! Mặt mũi hung tợn thì không nói, đầu còn bị người ta bổ một nửa, lộ ra bộ não hồng hồng. Bụng cũng bị người ta mổ ra, lộ ra đủ loại nội tạng, khiến người ta buồn nôn.

Yên La bị tiếng kêu của cô ấy làm cho nhíu mày lại, lại thấy lệ quỷ này còn đang biến theo hướng ghê tởm, bộ dáng thiểu năng "Lão tử dọa chết các ngươi", nhất thời không kiên nhẫn, tay vừa nhấc, trực tiếp xé nó thành hai nửa.

Đã sống hơn ngàn năm, cắn nuốt không biết bao nhiêu yêu quỷ linh vật, thậm chí hung danh ở bên ngoài, lệ quỷ người gặp người sợ: "??"

Không phải, con mẹ nó tôi còn chưa chính thức xuất hiện mà!

Tác giả có lời muốn nói:

Lệ quỷ: Có thể cho tôi một chút tôn trọng xứng đáng với nhân vật phụ được không?!