Chương 19

Hứa Tiểu Kỳ làm hại cô ấy suýt chút nữa chết ở rừng sâu núi thẳm, còn công khai chiếm thân phận của cô ấy, cướp đi tất cả đồ vật vốn thuộc về cô ấy, Trần Tuyết Nhược đương nhiên hận không thể gϊếŧ chết cô ta. Nhưng trước đó, cô ấy càng muốn biết tại sao đối phương phải làm như vậy và làm như thế nào… Kỹ thuật phẫu thuật thẩm mỹ hiện đại có thể thay đổi dung mạo một người, nhưng không có khả năng biến một người hoàn toàn thành một người khác. Hiện tại, Hứa Tiểu Kỳ từ đầu đến chân, ngay cả chiều cao cũng giống cô ấy như đúc, hiển nhiên là đã dùng thủ đoạn không khoa học gì đó.

Trần Tuyết Nhược vừa ghê tởm lại có chút bất an, nhất là nghĩ đến mấy ngày nay, cha mình vẫn ở cùng một chỗ với Hứa Tiểu Kỳ, tâm trạng cô ấy ngày càng tệ hơn. Cô ấy đè nén xúc động gật đầu, cự tuyệt đề nghị thô bạo mà đơn giản của Yên La, nói: "Em chỉ muốn biết rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì xảy ra, còn có cha em, cũng không biết tình huống bên kia của ông ấy thế nào, Hứa Tiểu Kỳ có đối xử tốt với ông ấy hay không..."

Lời còn chưa nói xong, bụng cô ấy đột nhiên "ùng ục" kêu lên, Trần Tuyết Nhược sửng sốt, lúc này mới nhớ tới mình đã nhiều bữa không được ăn uống no đủ.

“Vậy ăn cơm trước đi, ăn no rồi hẵng nói.” Yên La bày ra dáng vẻ không sao cả, hạ mí mắt xuống rồi nói tiếp: “Phàm nhân các người thường xuyên đói bụng, cũng đừng để bản thân đi được nửa đường thì bỏ mạng.”

Trần Tuyết Nhược: “...Được.”

***

Cùng lúc đó, trong biệt thự nhà họ Trần, Hứa Tiểu Kỳ hoảng sợ từ trên giường ngồi bật dậy: “Đừng tới đây!”

"Tiểu... Tuyết Nhược, Tuyết Nhược đừng sợ, mẹ đã trở lại, mẹ ở đây!" Người phụ nữ nói chuyện tầm ba bốn mươi tuổi, ngũ quan xinh đẹp sắc xảo, hơn nữa bảo dưỡng thích hợp, toàn thân tràn ngập mị lực của một người phụ nữ trưởng thành. Bà ta đau lòng ôm Hứa Tiểu Kỳ vào trong lòng, luôn miệng trấn an: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Là ai đánh con thành như vậy? Con mau nói cho mẹ biết, mẹ thay con làm chủ!"

Yên La rời đi không bao lâu, Hứa Tiểu Kỳ té xỉu ở bên ngoài biệt thự nhà họ Trần đã được bảo mẫu phát hiện. Lúc ấy mẹ ruột của Hứa Tiểu Kỳ, cũng chính là mẹ kế của Trần Tuyết Nhược, Phan Mỹ Linh đúng lúc đang ở trong nhà, bảo mẫu nhanh chóng gọi bà ta xuống.

Phan Mỹ Linh nhìn thấy dáng vẻ chật vật của con gái thì đau lòng muốn chết, những người khác không biết thân phận thật sự của Hứa Tiểu Kỳ, nhưng bà ta lại biết rất rõ. Xuất phát từ tính cẩn thận, bà ta không dám đưa Hứa Tiểu Kỳ đi bệnh viện mà gọi điện thoại kêu bác sĩ gia đình tới. Tuy nhiên bác sĩ gia đình còn chưa tới, Hứa Tiểu Kỳ đã tỉnh trước.

"Cô ta...... Trần Tuyết Nhược, cô ta đã trở lại, mẹ, cô ta biến thành lệ quỷ đã trở lại!” Từ bên tay phải truyền đến cơn đau nhức kịch liệt làm cho Hứa Tiểu Kỳ tinh tường ý thức được, mọi chuyện phát sinh lúc trước đều không phải là mộng. Cô ta vừa đau vừa sợ, nước mắt trào ra, hoảng sợ nói: “Cô ta nhận ra thân phận của con, cô ta tới tìm chúng ta báo thù!”

Nghe xong, sắc mặt Phan Mỹ Linh đột biến, một tay bịt kín miệng Hứa Tiểu Kỳ, nói: "Cái gì mà Trần Tuyết Nhược, cái gì mà báo thù chứ, con chính là Trần Tuyết Nhược!”

“Là thật! Con không lừa mẹ! Tay của con là do cô ta bóp gãy!” Sắc mặt Hứa Tiểu Kỳ trắng bệch, né tránh lòng bàn tay của bà ta, gầm nhẹ một tiếng.

Phan Mỹ Linh cúi đầu nhìn, quả nhiên phát hiện tay phải con gái mình đang mềm nhũn úp sấp với một tư thế quỷ dị, chỉ là bởi vì mặt ngoài không bị thương, cho nên trước đó bọn họ đều không phát hiện.

“Không thể nào!” Lông tơ trên người Phan Mỹ Linh dựng thẳng, sau lưng trong nháy mắt ẩm ướt lạnh lẽo: “Con … Con nhất định đã nhìn lầm. Đúng, nhất định là nhìn lầm! Bây giờ như thế này, con kể hết sự việc từ đầu đến cuối cho mẹ nghe, trước hết, chúng ta nên biết rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…”

Hứa Tiểu Kỳ được bà ta trấn an, chịu đựng cơn đau nhức truyền đến từ cổ tay, co rúm người lại, kể hết toàn bộ sự việc cho mẹ mình nghe.

Phan Mỹ Linh lúc đầu còn khá bình tĩnh, nhưng sau khi nghe Hứa Tiểu Kỳ nói "Trần Tuyết Nhược" cuối cùng hóa thành một làn sương đen rời đi, mồ hôi lạnh trên trán bà ta rốt cuộc cũng không nhịn được mà chảy xuống.

Nhưng bà ta cũng là người đã từng gặp qua sóng gió, Phan Mỹ Linh nhanh chóng bóp lòng bàn tay ép mình tỉnh táo lại.

“Theo mẹ thấy cô ta chỉ là một tiểu quỷ vừa mới chết không bao lâu, cũng chỉ có thể hù dọa chúng ta thôi. Nếu không, tại sao cô ta không trực tiếp vặn gãy cổ của con?” Khi nói đến đây, vẻ sợ hãi trên mặt Phan Mỹ Linh cũng dịu đi đôi chút, bà ta lấy điện thoại di động ra, ánh mắt lạnh lùng: “Mẹ sẽ gọi cho Mã đại sư ngay bây giờ, ông ấy còn có thể nghịch thiên cải mệnh giúp con, chẳng lẽ lại sợ một lệ quỷ nhỏ nhoi sao?”

Hứa Tiểu Kỳ nghĩ cũng đúng, trong lòng rốt cuộc không còn sợ hãi nữa. Nhưng bởi vì cơn đau ở tay nên nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.

Phan Mỹ Linh nhìn thấy thì đau lòng, đầu tiên là gọi điện thoại thúc giục bác sĩ gia đình mau tới, sau đó mới gọi điện thoại cho vị Mã đại sư kia.

“Bắt quỷ? Chuyện này bần đạo am hiểu nhất, phu nhân cứ chờ xem đi.” Giọng nói của gã đàn ông trong điện thoại âm lãnh sắc nhọn, nghe có chút khàn khàn, khuôn mặt Phan Mỹ Linh lại thả lỏng, thở phào nhẹ nhõm.

Bà ta vốn chỉ muốn cho con bé Trần Tuyết Nhược kia biến mất, cũng không muốn mạng của cô ấy.

Nhưng hiện tại cô ấy đã chết một lần không cam lòng, nhất định phải một lần nữa tìm đến cái chết, vậy thì bà ta đành phải thành toàn cho đối phương, để cô ấy đi đầu thai hoàn toàn.