Chương 18

Ngay khi thiếu niên ngồi lên xe rời khỏi tiểu khu, một bóng đen phàm nhân không nhìn thấy xuất hiện trước mặt Yên La.

“Lão đại, tôi tới rồi! Hả? Cô, cô là ai? Lão đại của tôi đâu?!”

Chàng trai vừa nói có làn da trắng ngần, đôi chân dài và khuôn mặt hài hòa. Đặc biệt, đôi mắt cáo đầy ánh sáng lấp lánh, lại càng phong lưu đa tình, mang theo vẻ quyến rũ tự nhiên.

Chỉ là......

“Sao cậu lại béo như vậy?!”

Yên La ngạc nhiên nhìn thanh niên tròn ít nhất hai vòng so với lần trước, có chút hoài nghi cuộc đời hỏi.

Lúc này, Hồ Lê mới phát hiện thiếu nữ nhân loại trước mắt cậu chính là lão đại nhà mình, cậu ngoài ý muốn lại có chút ngượng ngùng, gãi đầu nói: “Còn không phải là gần đây thức ăn tương đối tốt sao...... Hắc hắc, cái kia, lão đại, sao cô ở trong thân thể nhân loại vậy?”

“Chuyện này để sau hãy nói, vừa rồi tôi ở gần đây cảm ứng được khí tức vương bát đản của Côn Lôn kia, nhưng không bao lâu sau thì khí tức đó lại biến mất. Cậu mau cho tôi xem vừa nãy đã xảy ra chuyện gì đi.”

"Cái gì? Đế Quân... Không, tên khốn kiếp kia, anh ta chuyển thế rồi?” Mấy năm nay, Hồ Lê giúp Yên La tìm hiểu không ít tin tức của Côn Lôn Đế Quân, đương nhiên biết ân oán tình thù giữa hai người bọn họ, thế nhưng cậu có dùng chiêu gì đi nữa cũng chả thu hoạch được gì.

Yên La rất không vui, nhưng có manh mối cũng xem là chuyện tốt, cô lại không cam lòng đi dạo quanh một vòng, sau đó mới tạm thời đi theo Hồ Lê.

"Lão đại, cô ngủ mấy năm nay, nhân gian phát triển cực kỳ nhanh, so với mấy ngàn năm trước cộng lại còn muốn nhanh..." Sợ Yên La vừa rời núi, không thích ứng được thời đại hoàn toàn mới này, Hồ Lê tóm tắt cho cô một chút biến hóa trong bảy tám mươi năm qua, sau đó mới dẫn cô đến chỗ xe vận tải loại nhỏ đậu ở cửa tiểu khu, nói: "Đây là chiếc xe tôi yêu nhất - Tiểu Khôi, hì hì."

Yên La vừa lên xe đã ngửi thấy mùi thịt gà nướng đầy xe: “...??”

"Hiện tại tôi đang mở một quán cơm hầm gà ở đối diện trường học, làm ăn cũng không tệ lắm.” Hồ Lê còn đang nói tiếp: "Chỉ là đầu năm nay thịt gà chất lượng quá kém, tôi thật sự không thể bán buôn nổi, cho nên lại mướn người mở cái trại nuôi gà ở vùng ngoại ô …”

“Nhưng sao cậu lại chật vật đến thành như vậy?”

Trước khi cô ngủ, người này còn là một ông chủ lớn của một công ty nước ngoài, sao mình vừa tỉnh lại thì cậu đã lưu lạc thành một người nuôi gà rồi vậy?

Nhớ tới những năm tháng rực rỡ của mình, Hồ Lê cũng có chút chua xót: "Lão đại, cô không biết đấy thôi, thế gian này đã hoàn toàn thay đổi. Hơn bảy mươi năm trước là thời đại khắp nơi đều có chiến tranh hỗn loạn, sau khi kết thúc, linh khí trong thiên địa trở nên càng ngày càng ít. Nhân loại lại bắt đầu cải tiến khoa học cùng chủ nghĩa xã hội, sức mạnh tín ngưỡng trong thiên địa cũng càng ngày càng ít, rất nhiều thần linh đều vì vậy mà ngã xuống. Những con yêu quái như chúng ta không được thiên đạo bảo hộ thì càng không cần phải nói, nên chết thì chết, nên thoái hoá thì thoái hóa, cũng không còn lại bao nhiêu..."

Nghe xong, Yên La cực kỳ kinh ngạc, vừa định nói gì đó, hồn thể của Trần Tuyết Nhược từ trạng thái hôn mê lúc trước đã tỉnh lại.

“Chị Yên La? Chúng ta đây là...... Chờ một chút, Hứa Tiểu Kỳ ở chỗ Bích Trì kia đâu?!”

Yên La: “...”

Đó đương nhiên là... bị cô quên mất rồi.

Lúc này Yên La mới nhớ tới chuyện này, có chút ngại ngùng nói: "Khụ, bị ta bóp gãy tay ném ở đó, không bằng bây giờ trở về gϊếŧ chết cô ta, được không?"