Cô tin tưởng vừa rồi mình không phán đoán sai, nhưng khí tức kia như thế nào lại đột nhiên biến mất vậy?
Yên La trầm tư một lúc lâu, nhắm mắt lại dùng thần thức liên hệ với tiểu đệ của mình - Một con Cửu Vĩ Hồ sống hơn năm ngàn tuổi, vô cùng am hiểu việc giấu kín hành tung
Con Cửu Vĩ Hồ này tên là Hồ Lê, đã cùng Yên La ký kết khế ước chủ tớ, gần ngàn năm qua vẫn sinh hoạt ở nhân gian, Yên La vừa động thần thức thì cậu ấy lập tức cảm ứng được.
“Lão đại, cô tỉnh rồi sao!”
“Ừm, hiện tại cậu đang ở đâu?”
“Tôi đang ở thủ đô Hoa quốc! Cô muốn tới sao? Để tôi đi đón cô!”
“Tôi đã ở đây.” Yên La báo địa chỉ nhà Trần Tuyết Nhược, nói tiếp: “Cậu lập tức tới đây một chuyến, tôi có việc tìm cậu làm.”
“Cái gì? Cô cũng đã ở đây? Sao tôi một chút cũng không cảm ứng được?” Hồ Lê rất kinh ngạc, lập tức vội nói: “Tôi tới ngay!”
Trò chuyện xong, Yên La mới nhíu mày ngồi xuống ghế dài ven đường.
Cùng lúc đó, bên trong tòa biệt thự thoạt nhìn đặc biệt xa hoa phía sau cô, một thiếu niên mặc quần jean đơn giản cùng áo khoác màu đen, sau khi lau khô vòng tay bằng gỗ bị nước xối vào thì cũng đeo lại trên tay, mỉm cười đưa khăn tay trả lại cho lão quản gia tóc hoa râm, nói: “Cảm ơn.”
“Cậu chủ khách khí rồi, ngài không sao là tốt rồi.” Nói xong, lão quản gia nhìn cái máy phun nước còn rỉ nước cách đó không xa, mở miệng xin lỗi: “Lúc trước còn rất tốt, cũng không biết tại sao đột nhiên lại hỏng, tôi tìm người đến sửa chữa.”
“Chắc nó dính phải vận xui của tôi nên mới xui xẻo.” Thiếu niên nở nụ cười, ngẩng đầu lên lộ ra một khuôn mặt vô cùng tuấn tú, tuy nhiên lại không có huyết sắc, nhìn trông có chút gầy gò: “Tôi còn có việc, đi trước. Về phầm ông cụ Thẩm, nếu như có thể, phiền chuyển lời cho ông ấy rằng sau này đừng chơi mấy trò giả bệnh gạt người này nữa, không có ý nghĩa.”
Ngữ khí của anh rất ôn hòa, bên môi mang theo nụ cười lười biếng, làm cho người ta có một loại cảm giác rất dễ ở gần. Nhưng chắc là do dung mạo quá mức đẹp trai, khuôn mặt có chút trong trẻo lạnh lùng, trên người luôn lộ ra một loại cảm giác khoảng cách làm cho người ta chỉ dám nhìn từ xa chứ không dám tới gần, giống như tự do tự tại. Nhất là giống như bây giờ tâm bình khí hòa, không mang theo nửa điểm cảm xúc phập phồng khi nói chuyện, càng làm cho người ta cảm thấy khó có thể tiếp cận.
Nghiêm quản gia nhìn anh, trong lòng có chút sốt ruột, ông ta muốn mở miệng khuyên anh không nên tức giận với ông chủ nữa, dù sao cũng là ông nội ruột của anh, nhưng nhớ tới những chuyện cũ năm đó, miệng làm sao cũng không mở ra được.
Cuối cùng, ông chỉ có thể kiềm lại những lời muốn nói, chỉ thở dài: “Vâng, tôi bảo tài xế đưa cậu về.”
Thiếu niên mỉm cười xoay người đi, đầu ngón tay lãnh đạm vuốt ve vòng tay bằng gỗ đeo trên cổ tay.
Vòng đeo tay này nhìn bề ngoài trông rất bình thường, cùng lắm chỉ cỡ mấy vòng tay có giá mười đồng bán trên sạp nhỏ bên đường, nhưng theo lời mẹ anh đã qua đời, đây là do một vị thần tiên tặng cho anh ngày anh mới sinh ra, nói là có thể thay anh tiêu tai đỡ nạn, bảo anh vĩnh viễn không được tháo xuống.
Thanh niên vẫn cảm thấy mẹ mình đã gặp phải kẻ lừa đảo, bởi vì cho dù đeo vòng tay này hơn hai mươi năm qua, anh vẫn bị vận xui quấn thân, cực kỳ xui xẻo, cũng chưa từng phát hiện vòng tay này có gì không tầm thường, chỉ là đeo quen rồi nên không muốn tháo xuống thôi.
Nhưng vừa rồi, lúc anh tháo vòng tay xuống lau nước, nó lại đột nhiên làm anh nóng lên...
Là ảo giác sao?
Thiếu niên như có điều suy nghĩ, lại có chút chờ mong bật cười một tiếng.
Nếu không, sẽ rất vui nha.