Lúc này Yên La cũng không có tâm tư quản Hứa Tiểu Kỳ thế nào, cô vội vàng đuổi theo luồng khí tức kia đi tới một hồ nhân tạo ở phía đông tiểu khu, sau đó khí tức kia đột nhiên lại biến mất.
Yên La sửng sốt, lập tức ngưng thần dò xét, nhưng không dò xét ra cái gì, giống như vừa rồi tất cả chỉ là của ảo giác của cô. Yên La nhíu chặt lông mày, nhìn mấy tòa biệt thự xung quanh do dự một lát, cuối cùng cô lật lòng bàn tay biến ra một chiếc vòng tay tơ vàng.
Vòng tay kia mảnh và nhỏ, trên mặt vòng tay có khắc gì đó nhìn không nhìn ra là hoa văn gì, dưới đáy treo một cái chuông màu vàng khéo léo, chỉnh thể mà nói vừa tinh xảo lại thanh tú. Đại khái thời gian sử dụng có chút lâu, mặt ngoài sáng bóng có chút ảm đạm.
Yên La vừa lấy nó ra, chuông trên vòng tay phát ra một tiếng giòn vang.
Khác với tiếng chuông bình thường, tiếng chuông này linh hoạt kỳ ảo thanh u, có loại cảm giác từ chân trời truyền đến. Trong lúc đó còn xen lẫn một tiếng thanh âm trầm thấp, còn có tiếng cười khẽ của người đàn ông: "Tiểu Yên La, hôm nay tâm tình tốt sao?”
“...Vốn rất tốt, nhưng khi nhìn thấy anh thì không tốt nữa.” Yên La vừa nghe thanh âm này liền phiền não, cô vỗ nó một cái rồi giơ vòng tay dò xét xung quanh: "Mau tìm chủ nhân phân chó của anh ở đâu cho tôi!”
Đúng vậy, cái chuông này là của đối thủ không đội trời chung của Yên La - Côn Luân Đế Quân, một trong những vị thần thượng cổ tặng cho cô.
Thế gian có núi Vạn Thần, tên Côn Lôn, từ hỗn độn sơ khai đã tồn tại, hậu thiên địa sinh, chúng thần sinh, anh cũng khai linh trí hóa hình người, trở thành một trong mấy vị Thượng Thần cổ xưa nhất thiên giới.
Lúc ấy Yên La thua trong tay Côn Luân Đế Quân.
Về phần vòng tay này, chính là Côn Luân Đế Quân tự tay rèn thành, chuông tới cửa có thể thu hết, bảo tồn tất cả âm thanh trên thế gian, sau đó căn cứ vào cảnh tượng khác nhau mà phát lại âm thanh khác nhau.
Đại khái là tính đến đại hạn của mình sắp tới, Côn Luân Đế Quân trước khi bị thiêu cháy, lấy lý do tặng lễ vật cho Yên La rồi mạnh mẽ buộc chặt nó trên cổ tay cô.
Cũng không biết anh đã động tay động chân gì lên chiếc vòng tay này, khoảng hơn một ngàn năm đầu, Yên La nghĩ mọi biện pháp cũng không tháo được chiếc vòng tay này ra, chỉ có thể mỗi ngày nghe nó phát lại âm thanh đáng ghét kia.
Chẳng hạn như lúc cô gặp phải chuyện gì không vui muốn đại khai sát giới, nó sẽ phóng ra tiếng nhắc nhở đầy thân thiện của anh: "Gϊếŧ chóc quá nhiều sẽ dẫn tới thiên lôi, tuy nói thiên lôi đánh không chết cô, nhưng một khi bị thiên đạo theo dõi, sẽ có rất nhiều phiền toái không cần thiết. Chẳng phải cô ghét phiền toái nhất sao? Nhẫn nhịn đi, ngoan."
Lại ví dụ như lúc cô nợ người khác nhân quả không muốn trả, nó sẽ thả ra âm thanh chậm rãi khuyên bảo của anh: “Thế gian này cái gì cũng dễ trả, chỉ có nhân quả khó trả, nếu như cô không cẩn thận thiếu người khác nhân quả, nhớ kỹ mau chóng trả lại, bằng không sẽ tổn hại tu vi. Không phải cô còn muốn đem lột da rút gân rồi ăn sạch xuông cốt của tôi sao? Nếu không có tu vi, cho dù có thể tìm được tôi thì nguyện vọng này của cô cũng không nhất định có thể hoàn thành được…”
Ngoại trừ nhìn chằm chằm cô và tẩy não, cô gặp phải chuyện vui vẻ thì anh cũng sẽ xen miệng vào, cô ăn cái gì anh cũng có ý kiến, lúc cô muốn ngủ anh còn có thể lấy lý do kể chuyện xưa trước khi ngủ quấy rầy cô, có lúc còn có thể đàn cho cô những ca khúc siêu khó nghe, hát những ca khúc siêu khó nghe...... Hết lần này tới lần khác chính là những lời cố định kia, mắng anh cũng không có phản ứng, thật sự cực kỳ đáng ghét.
Cũng may theo thời gian trôi qua, sức mạnh của anh còn lưu lại trên vòng tay càng ngày càng yếu, lúc này Yên La mới tìm được biện pháp tháo vòng tay rách nát này xuống, nhốt vào trong thức hải của mình —— Cô vốn định trực tiếp ném đi, nhưng nghĩ đến trên vòng tay này là thứ đáng ghét kia, nói không chừng có thể giúp cô tìm được mảnh vỡ nguyên thần của anh, vì thế cô đành nhịn xuống.
Lúc này, Yên La cầm vòng tay vòng quanh hồ nhân tạo hơn nửa ngày, vòng tay cũng không có phản ứng gì đặc biệt. Cô cảm thấy thất vọng lại khó hiểu, ném thứ đồ chơi rách nát ngoại trừ ép buộc người còn lại chẳng biết gì hết vào thức hải, mày nhíu chặt lại.