Ở một bên khác, dưới sự chỉ dẫn của Trần Tuyết Nhược, Yên La đang đi về phía nhà họ Trần.
Các căn biệt thự ở đây đều đơn lập, vị trí nhà họ Trần cách cổng ra vào không xa lắm, cộng thêm tốc độ đi bộ của Yên La nhanh hơn người bình thường rất nhiều nên hai người đã mau chóng thấy được cánh cửa sắt chạm trổ kiểu châu Âu của biệt thự.
Trước cánh cổng sắt, một chiếc xe Benz vừa dừng lại. Người điều khiển xe là tài xế của nhà Trần Tuyết Nhược, lão Hoàng. Bình thường, Trần Tuyết Nhược ra ngoài hoặc về nhà đều do lão Hoàng đưa đón. Trần Tuyết Nhược đột nhiên cảm thấy đau xót, sự sợ hãi và uất ức suốt quãng đường dài nối tiếp dâng trào trong lòng. Nếu không phải vì bản thân không thể kiểm soát cơ thể của mình thì chỉ sợ hiện giờ cô ấy đã khóc òa lên rồi.
Yên La cảm nhận được cảm xúc của cô ấy dao động mãnh liệt, đang định nói gì đó thì cánh cửa xe Benz đột nhiên mở ra, ngay sau đó một cô gái mặc váy trắng, đeo chiếc ba lô màu xanh lá cây diêm dúa bước ra khỏi xe với nụ cười dịu dàng.
“Tự cháu đi vào được rồi, bác Hoàng cứ đi đón cha đi, nhớ đi đường chậm thôi.”
“Vâng thưa cô chủ.”
Hình ảnh bình thường, đoạn đối thoại cũng rất bình thường nhưng lại khiến Trần Tuyết Nhược như bị sét đánh, cả người ngây ngốc đứng tại chỗ.
“Chị… chị Yên La, em bị hoa mắt hay sao? Cô gái kia, cô gái kia…”
“Cô không nhìn nhầm đâu, đúng là cô ta trông giống hệt cô.”
Trần Tuyết Nhược thấy được thì dĩ nhiên Yên La cũng thấy, chỉ khác là cô vừa nhìn lướt qua đã nhận ra vấn đề trên người cô gái kia. Nhưng cô chưa kịp nói gì thì bởi vì cảm xúc của Trần Tuyết Nhược quá hỗn loạn mà sức mạnh linh hồn của cô ấy cũng đột ngột trở nên mạnh mẽ hơn, giành lấy quyền kiểm soát cơ thể mình.
Yên La hơi ngạc nhiên, nhưng dù sao đây cũng là cơ thể của Trần Tuyết Nhược, nó tạm thời bị ảnh hưởng với tâm trạng và ý chí của cô ấy cũng là chuyện bình thường. Cho nên cô chọn cách nhướng mày mặc kệ Trần Tuyết Nhược.
“Cô là ai? Cô… tại sao cô lại giống tôi y hệt thế?”
Trần Tuyết Nhược đã vọt tới trước mặt cô gái kia. Cô gái bị sự xuất hiện đột ngột của đối phương dọa cho giật bắn mình, đợi khi thấy rõ mặt Trần Tuyết Nhược thì cô ta lập tức sợ hãi trợn tròn mắt, liên tục lùi về sau: “Cô? Sao lại thế được… Không thể nào, rõ ràng cô đã… Không, không thể nào! Cô đi ra đi, tôi không quen biết cô!”
Mặc dù cô gái này mặc quần áo của Trần Tuyết Nhược, đeo ba lô của cô ấy và còn mang khuôn mặt giống y hệt cô ấy nhưng Trần Tuyết Nhược vẫn có thể nhận ra cô ta nhờ ánh mắt tràn ngập sợ hãi và chột dạ.
“Hứa Tiểu Kỳ… Cô là Hứa Tiểu Kỳ!” Trần Tuyết Nhược không thể nào ngờ được Hứa Tiểu Kỳ chẳng những lừa bán cô ấy cho bọn buôn người mà còn biến thành bộ dạng của cô ấy, thay thế cô ấy trở thành “Trần Tuyết Nhược”. Bảo sao lúc nãy anh bảo vệ Tiểu Vương thấy Trần Tuyết Nhược mà không hề ngạc nhiên, vẫn mang bộ dạng bình thường như thể ngày nào cô ấy cũng về nhà.
Bởi vì anh ta căn bản không hề biết chuyện Trần Tuyết Nhược mất tích!
Trần Tuyết Nhược bị sự thật còn đáng sợ hơn cả tưởng tượng của mình làm cho choáng váng. Cô ấy tức giận đến mức cả người run rẩy, bổ nhào đến kéo tóc Hứa Tiểu Kỳ: “Mẹ nó, bà đây sẽ xé rách cái khuôn mặt trà xanh không biết xấu hổ của mày.”
Hứa Tiểu Kỳ đau đớn hét lên, vô thức trốn về phía sau. Nhưng sau khi bị đánh mấy cái, sự sợ hãi và chột dạ của cô ta đã bị cơn ghen tức và không cam lòng đè xuống.
“Tôi không biết cô đang nói gì, tôi mới là Trần Tuyết Nhược, Trần Tuyết Nhược thật sự!”
Cô ta bắt đầu phản kích, hai cô gái xông vào cào cấu nhau loạn xạ.
Yên La đứng nhìn: “…”
Bọn họ kẻ tám lạng người nửa cân, đánh nhau đến lúc nào mới xong đây?
Đang lúc Yên La cạn lời không biết nên bày tỏ cảm xúc gì thì Trần Tuyết Nhược đột nhiên bất động. Yên La dò xét, hóa ra là do linh hồn của cô ấy cưỡng ép giành quyền kiểm soát cơ thể nên đã tổn thương, lúc này cô ấy hết sức mới rơi vào trạng thái giống như hôn mê.
Yên La một lần nữa nắm được quyền chủ động. Cô cười lạnh một tiếng, nắm lấy bàn tay của Hứa Tiểu Kỳ đang cào mình, hoặc có thể nói là cào mặt Trần Tuyết Nhược.
“Chỉ là thứ đồ chơi tu hú chiếm tổ chim khách mà cũng dám ra vẻ trước mặt chính chủ à.”
Cô nói rồi hơi dùng sức, cổ tay của Hứa Tiểu Kỳ “rắc” một tiếng bị gãy đôi.
Hứa Tiểu Kỳ: “…”
Hứa Tiểu Kỳ: “?”
Cơn đau đớn kịch liệt khiến cho đầu óc cô ta đột nhiên trở nên trống rống, một lát sau mới lăn lộn dưới đất kêu khóc thảm thiết.
Dáng vẻ khóc lóc của kẻ giả mạo này thật xấu xí, xấu hơn chính chủ Trần Tuyết Nhược nhiều.
Yên La vừa chán ghét vừa khinh thường, vươn tay muốn phá vỡ mánh khóe xảo quyệt trên người cô ta. Nào ngờ vừa định ra tay thì cô đột nhiên ngửi được một mùi hương quen thuộc.
Yên La hơi giật mình, mặt biến sắc.
Đó là hơi thở của đối thủ một mất một còn của cô, tên khốn kiếp trên núi Côn Lôn kia!
Cô không hề nghĩ ngợi mà ngay lập tức biến thành một làn khói đen đuổi theo.
Trần Tuyết Nhược… Trần Tuyết Nhược biến thành lệ quỷ đến tìm cô ta trả thù ư?
Hứa Tiểu Kỳ bị chuyện quỷ dị diễn ra trước mắt dọa cho vô cùng sợ hãi, rốt cuộc không chịu nổi ngất đi.