Chương 13

“Vì linh trí của cô sinh ra là do ta, ta cũng coi như là, ừm… một nửa bố mẹ của cô đi.” Trong đầu Yên La bất thình lình hiện lên một khuôn mặt điển trai và cao ngạo như đỉnh núi tuyết Côn Lôn, đối phương nở nụ cười nhìn rất gợi đòn. Tâm trạng của Yên La bỗng chốc khó chịu hẳn.

Cứ như thế, tên khốn kiếp ấy trồng cô trong chậu rồi tưới nước đằng đẵng tám nghìn năm. Cô đã thề sẽ rút gân lột da rồi ăn đến tận mảnh xương cuối cùng của anh, nhưng cuối cùng khi cô cũng thoát ra khỏi chậu hoa thì anh đã chết mất. Vì thế, Yên La đành phải đi khắp trên trời dưới đất hơn một nghìn năm mới tìm được một sợi nguyên thần của anh, nhưng cô chưa kịp báo thù thì sợi nguyên thần đó đã bị đám thần tiên cứt chó trên trời kia cướp mất.

Lúc cô bị giam trong chậu hoa, đám thần tiên mặt dày ấy đã sử dụng sức mạnh cô lưu lại bên ngoài Quy Khư chi cảnh để tạo ra một nơi quỷ quái gọi là âm tào địa phủ, còn tạo ra cái gì đó gọi là Lục Đạo Luân Hồi dùng để cân bằng âm dương, duy trì trật tự của tam giới. Sau khi cướp đi nguyên thần của tên thượng thần kia, bọn họ đã che giấu khí tức của anh rồi đưa anh vào luân hồi, nhưng đến bây giờ cô vẫn chưa tìm được chuyển thế của người đó.

Yên La nghi ngờ đám thần tiên lắm chiêu nhiều trò kia đã giấu anh đi mất rồi, nhưng cô đã xông vào Thiên giới mấy lần mà vẫn không thể tìm được tung tích của anh. Sau này linh khí trong trời đất dần dần biến mất, các vị thần tiên cũng nối tiếp nhau tan biến, Thiên giới sụp đổ, cô chỉ có thể tới nhân gian tìm kiếm tung tích của anh.

Đáng tiếc là trong biển người mênh mông, người kia vẫn bặt vô âm tín.

Nhưng Yên La sẽ không bỏ cuộc, cô có thể tìm được anh một lần thì sẽ tìm được lần thứ hai. Cho dù anh có biến thành tro bụi thì cô cũng sẽ nghĩ cách tìm lại nguyên thần của anh, nếu không thì cô báo thù bằng cách nào đây?

Trần Tuyết Nhược không hề biết chấp niệm trong lòng Yên La, thấy mình đoán đúng nhưng cô ấy không hề cảm thấy sợ hãi, ngược lại còn suy đoán: “Thế bản thể của chị là gì vậy? Trông chị xinh đẹp như vậy chắc chắn bản thể cũng rất đẹp nhỉ?”

Yên La rất thích nghe người khác khen mình đẹp, tâm trạng của cô thoáng trở nên tốt hơn: “Đương nhiên rồi.”

“Cho nên chị là?” Trong đầu Trần Tuyết Nhược hiện giờ đang hiện ra đủ loại yêu quái diễm lệ ma mị ví dụ như hồ yêu, hoa yêu, xà yêu…

“Núi.” Một ngọn núi đen sì không hề lẫn bất cứ màu sắc nào khác.

Trần Tuyết Nhược: “…”

Trần Tuyết Nhược: “?”

***

Cho đến tận khi máy bay đáp xuống sân bay thủ đô thì Trần Tuyết Nhược mới chấp nhận sự thật rằng “chị đại hóa ra là một ngọn núi lớn nguy nga tráng lệ”, không hề ăn nhập với vẻ ngoài xinh đẹp của chị đại.

Lúc đó cô ấy chỉ biết cười gượng gạo, sau khi máy bay hạ cánh, cô ấy cũng chẳng còn tâm tư tò mò gì nữa, hiện giờ Trần Tuyết Nhược chỉ mong mau chóng được về nhà gặp cha, sau đó báo cảnh sát bắt bọn buôn người đã lừa bán cô.

Còn người chị em trên danh nghĩa của Trần Tuyết Nhược, Hứa Tiểu Kỳ nữa, cái người đã lấy lý do “bị thương cần được giúp đỡ” để lừa cô ấy tiến vào con hẻm nhỏ rồi tạo điều kiện cho đám buôn người chuốc thuốc mê cô ấy.

Trần Tuyết Nhược mím môi, lòng thầm căm hận.

Đây là lần đầu tiên Yên La cảm nhận được tâm trạng của Trần Tuyết Nhược dao động dữ dội như vậy, cô không khỏi nhướng mày: “Sao thế?”