Chương 12

Trần Tuyết Nhược được khen ngợi mà không dám nhận, đột nhiên cảm thấy chị đại cũng khá đáng yêu. Nghĩ tới câu nói “ông cho tôi tiền, tôi sẽ cứu ông một mạng” của Yên La trước khi xuống xe đã nói với Mã Đại Viễn, Trần Tuyết Nhược rốt cuộc không nén nổi tò mò mà mở miệng dò hỏi: “Cảm ơn chị đã khen ngợi. Nhưng mà chị ơi, em có thể hỏi chị một chuyện không?”

Lúc này tâm tình của Yên La không tệ, cô tùy tiện nói: “Hỏi chuyện gì?”

Trần Tuyết Nhược thấy cô chịu nói chuyện với mình mà không mất kiên nhẫn thì trong lòng cảm thấy hơi ngạc nhiên. Cô ấy vội vàng nói: “Chú tài xế lúc nãy, chị nói có thể cứu chú ấy một mạng là như thế nào vậy? Còn nữa, lúc chị xuống xe đã cho chú ấy ăn cái gì thế?”

“Trong dạ dày của ông ta có một vật đang sinh trưởng, ông ta sắp chết.” Yên La hờ hững trả lời: “Thứ tôi cho ông ta ăn chính là sức mạnh của tôi, có thể cắn nuốt sạch vật kia.”

Trong dạ dày có một vật đang sinh trưởng khiến người sắp chết? Chẳng lẽ là ung thư dạ dày? Trần Tuyết Nhược cả kinh: “Vậy hiện giờ chú ấy…”

“Có lẽ đã ổn rồi.”

Không ngờ Yên La nói “cứu mạng” chính là thật sự “cứu mạng”, Trần Tuyết Nhược ngẩn người, đột nhiên không còn sợ cô như trước nữa.

Mặc dù Yên La làm việc một cách ngang ngược, tính tình lại nóng nảy không dễ trêu chọc vào nhưng dường như chị đại này không hề hung dữ như trong tưởng tượng của Trần Tuyết Nhược, thậm chí cô phân rõ ân oán, ra tay cũng hào phóng…

Nghĩ vậy, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Trần Tuyết Nhược cuối cùng cũng có thể trở nên nhẹ nhõm: “Chú tài xế chắc chắn không thể ngờ được mình chỉ giúp đưa người tới sân bay, mua tấm vé máy bay mà có thể đổi lại được mạng sống. Chị à, chị đúng là người tốt.”

Yên La sống hơn mười nghìn năm lần đầu tiên nghe được câu khích lệ kiểu này: “…?”

Cô bé loài người này mù mắt rồi hả? Cô là người ai gặp cũng sợ, ngay cả đám thần tiên trên trời kia cũng phải kiêng dè, thế mà con nhóc này còn bảo cô là người tốt?

Yên La cảm thấy quái lạ, xùy một tiếng: “Tôi chỉ không thích nợ nhân quả của người khác thôi, cũng không thích cứu người. Còn nữa, người tốt cái gì, tôi không phải người.”

Trần Tuyết Nhược bị lời nói của cô làm cho bất ngờ không kịp chuẩn bị, bộ dạng của chị đại giống như đang bảo rằng: “Cô nói hươu nói vượn gì thế? Bà đây rất hung dữ rất đáng sợ đấy nhé”. Cô ấy ngẩn người, lá gan cũng trở nên lớn hơn: “Thế chị là cái gì vậy? Yêu quái hả?”

Máy bay cũng chỉ có ngần ấy thứ, sau khi cảm giác mới mẻ trôi qua Yên La bắt đầu cảm thấy chán. Cô lười biếng tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại trả lời: “Cứ xem là vậy đi.”

Yên La là một ngọn núi sinh ra cùng với trời đất này, mọc lên ở nơi huyền thoại tập trung tất cả tối tăm của thế gian này – Quy Khư chi cảnh.

Thuở trời đất còn sơ khai, suốt mấy chục nghìn năm cô không có linh thức, chỉ biết sống trong u mê không biết đêm nay là năm nào. Tận đến một ngày ở hơn mười nghìn năm trước, một vị thượng thần ở Thiên giới trong lúc đuổi bắt thú dữ vô tình bị thương, rớt một giọt máu xuống người cô, bấy giờ cô mới sinh ra linh trí, hóa được thành người.

Nhưng vừa hóa hình người chưa được bao lâu thì Yên La đã bị vị thượng thần kia bắt lên Thiên giới rồi trồng trong một chậu hoa nhỏ đầy bụi bặm. Nguyên nhân là bởi trước khi hóa thành hình người, cô chỉ có thể đứng im tại chỗ và không thể mang theo sức mạnh của mình ra khỏi Quy Khư chi cảnh. Nhưng sau khi hóa hình, vì không thể chịu nổi sự cô đơn nên cô đã ra khỏi Quy Khư chi cảnh, dẫn đến việc sức mạnh trên người thoát ra ngoài, nuôi dưỡng rất nhiều sinh linh mà trong mắt các vị thần tiên đều xem chúng là “âm u tà ác, thiên tính ngang ngược, sẽ chỉ làm hại tam giới”. Thiên giới cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không ổn, định gϊếŧ chết cô để diệt trừ hậu hoạn.

Nhưng vị thượng thần kia không đồng ý, nói rằng cô là “nhân” do anh gieo trồng xuống nên anh sẽ phụ trách. Vị thượng thần trồng cô vào trong chậu hoa, bắt đầu ngày ngày vừa tưới nước linh tuyền lên người cô vừa tẩy não cô.

Yên La: “…”

Yên La ghét nhất là cảm giác toàn thân ẩm ướt dính dính, cũng ghét nhất việc người khác giảng giải đạo lý với mình. Cô vốn do tất cả những thứ đen tối và xấu xa nhất trong trời đất ngưng tụ thành nên dù là suy nghĩ hay tính cách đều đối lập với đám thần tiên phe chính diện này. Cái tên khốn kiếp ấy lại cứ nhất định phải gieo thiện ý vào trong lòng cô, hy vọng cô có thể học được cách kiểm chế bản thân và ngừng làm mọi việc theo ý muốn của mình.

Yên La nổi giận.

Cô muốn làm gì thì liên quan gì tới anh? Anh dựa vào đâu mà dám quản lý cô?