Khi tỉnh lại lần nữa thì Mã Đại Viễn phát hiện mình đã nằm trong bệnh viện.
Ông ta ngạc nhiên nhìn lên trần nhà, nhớ tới tờ giấy chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối mà mình nhận được ba tháng trước thì nước mắt bỗng lăn dài từ đôi mắt đυ.c ngầu.
“Bác sĩ, tôi… tôi còn bao nhiêu thời gian nữa?”
Lúc ấy bác sĩ nói rằng ông ta chỉ còn chưa đến một năm, nếu như ông ta tiếp tục không nghỉ ngơi điều độ thì bệnh tình sẽ chuyển biến xấu nhanh hơn.
Nhưng làm sao ông ta có thể nghỉ ngơi được? Na Na sắp lên đại học, ông ta nhất định phải kiếm đủ học phí đại học cho con bé. Nếu không đến lúc ấy con bé không bố không mẹ lại chẳng có người thân thì lấy gì mà đi học tiếp.
Mã Đại Viễn tuy sợ hãi trong lòng nhưng vẫn không nỡ, nhìn y tá đang bàn giao gì đó với bác sĩ ở bên cạnh mà nước mắt của ông ta cứ chảy ròng ròng không ngừng.
Bác sĩ: “…”
Bác sĩ rất khó hiểu vì hành động của ông ta: “Cái gì mà còn bao nhiêu thời gian? Ông chỉ bị viêm dạ dày mãn tính bình thường, cộng thêm việc mệt nhọc quá mức thôi, sao mà khóc lóc như bị ung thư dạ dày đến nơi rồi thế?”
Mã Đại Viễn sững sờ: “Cái gì? Bác sĩ, anh mới nói gì cơ?”
Bác sĩ: “Tôi nói ông chỉ bị viêm dạ dày mãn tính bình thường thôi.”
“Nhưng trước đây tôi tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ ở đó… bác sĩ ở đó nói tôi bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, không còn sống được bao lâu nữa!” Mã Đại Viễn ngạc nhiên không dám tin, ngồi bật dậy.
Bác sĩ bị ông ta làm cho giật mình, lập tức cau mày nói: “Sao có thể như thế được?”
“Thật ư?”
Mã Đại Viễn vội vàng kế hết tình trạng cơ thể của mình gần đây cho bác sĩ nghe. Bác sĩ thấy triệu chứng quả thực giống bệnh ung thư dạ dày thì không khỏi lo lắng, kiểm tra lại cho ông ta một lần nữa.
Nhưng kết quả vẫn không thay đổi gì, bác sĩ liên tục khẳng định Mã Đại Viễn chỉ bị bệnh viêm dạ dày bình thường chứ không phải ung thư dạ dày sắp chết.
“…”
Mã Đại Viễn choáng váng đứng đó, bị tin vui từ trên trời rớt xuống này làm cho vô cùng bối rối. Cho đến tận khi ra khỏi bệnh viện và nhận lại chiếc xe với cánh cửa móp méo một mảng lớn của mình từ tay cảnh sát sân bay tốt bụng thì ông ta mới đột ngột nhớ lại câu nói của Yên La: “Ông cho tôi tiền, tôi sẽ cứu ông một mạng.”
Chẳng lẽ người hôm qua ông ta gặp không phải ma quỷ hại người mà là tiên nữ xuống cứu người sao?!
Trời ơi là trời, Mã Đại Viễn vỗ đùi, trong lòng vừa kích động lại xen lẫn hối hận. Nếu biết trước như vậy thì ông ta đã đưa năm trăm tệ, à không, sẽ đưa hết tiền trong thẻ ngân hàng cho tiên nữ rồi!
Đây là ơn cứu mạng người đấy!
…
Yên La không hề biết Mã Đại Viễn đã xem mình như những thần tiên mà cô ghét nhất, lúc này cô đã yên vị trên máy bay rồi.
Có rất nhiều chuyến bay từ nơi này đến thủ đô, Yên La ngheo theo Trần Tuyết Nhược chọn một chuyến gần nhất, sau đó tiếp tục theo lời chỉ đạo của cô ấy tới phòng cảnh sát ở sân bay làm thẻ căn cước tạm thời. Rốt cuộc cô cũng thuận lợi thông qua kiểm tra an ninh và ngồi lên máy bay.
Đây là lần đầu tiên Yên La đi máy bay, cô hơi tò mò về thứ đồ không có cánh cũng chẳng phải vật sống mà lại có thể chở một đám người bay lên trời này, cô không ngừng nhòm ngó khắp nơi trên đường đi. Lúc thấy tiếp viên hàng không đứng ở cửa cabin đón khách, cô hiếm khi nhìn chăm chú đối phương rồi nói với Trần Tuyết Nhược vẻ tán thưởng: “Loài người các cô cũng không tệ lắm nhỉ.”
Rõ ràng con người là một giống loài nhỏ bé như con kiến nhưng lại có thể sáng tạo ra những đồ vật to lớn hơn mình rất nhiều và sử dụng chúng thành thạo. Khó trách bọn họ có thể trở thành chúa tể của thế gian này trong tình huống linh khí của đất trời đang dần biến mất.