Chương 8: Nói dối

Khi đang xem bảng giới thiệu của Nguyên Sâm, danh sách NPC xuất hiện một đổi mới, nội dung giống với bảng giới thiệu nhân vật.

Lúc này Minh Thư mới vỡ lẽ, cạnh danh sách NPC còn có một mục “Bộ sưu tập ẩn”.

Cậu tiện tay mở ra, bên trong có ba ô trống, có dòng chữ màu xám ghi “Sáng lên khi kích phát cốt truyện ẩn”.

Mấy thứ này đành dựa vào may mắn, hiện tại Minh Thư không quan tâm được nhiều như thế, kế tiếp không bị Nguyên Sâm thu tiêu mới là quan trọng nhất.

“Minh Thư.” Nguyên Sâm nhớ kỹ hai chữ này: “Cậu là người nơi khác à, sao lại ở đây một mình? Người nhà cậu đâu?”

Khi hắn hỏi giọng rất nhẹ nhàng, cố tình đi chậm lại, nghiêng đầu lộ ra nửa sườn mặt.

Cảm xúc mới dịu đi đôi phần của Minh Thư thoáng cái căng thẳng trở lại, cố gắng vắt óc nghĩ ra cách đối đáp.

Sau khi cậu chết, phó bản đã được reset lại, gặp lại Nguyên Sâm tại khoảnh khắc kinh hoàng và sợ hãi nhất, có vẻ Nguyên Sâm nghĩ cậu đã trải qua chuyện gì đáng sợ.

Trong rừng sâu, thứ nguy hiểm nhất và đơn giản nhất chính là dã thú và người sói.

Nhưng Minh Thư không biết nơi này có dã thú nào, cũng không biết người sói có tập kích người qua đường vào ban ngày hay không.

Nguyên Sâm vẫn đợi Minh Thư trả lời, Minh Thư vò quần áo: “Họ, đã chết hết, bị…”

“Gấu sao?”

Không ngờ Nguyên Sâm lại chủ động tiếp lời, dừng lại xoay người: “Hay là bầy sói?”

Mặt Minh Thư tái mét, giống như nhớ lại xảy ra chưa lâu, đáy mắt toát ra nỗi sợ hãi và bất an: “Tôi không biết.”

Phản ứng của cậu có mấy phần chân thật, cậu sợ bị Nguyên Sâm phát hiện, hơn nữa còn cố tình ngụy trang.

Lúc này đáp ba phải gì cũng được, Minh Thư cố gắng sắm vai một người bị dã thú không rõ tập kích, chỉ là cậu nhóc đáng thương duy nhất thoát được.

Cậu bị chấn động, chọn quên đi một số chi tiết là chuyện bình thường mà?

Nguyên Sâm trầm mặc, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Minh Thư, thấp giọng nói: “Nén đau thương.”

Hắn đã sớm đoán được mấy phần, nhưng lạ là trên người Minh Thư không có vết máu nào.

Nhưng từ đầu đến cuối nét sợ hãi và phòng bị của Minh Thư quá đỗi chân thật, hơn nữa cậu có thể cầm hòn đá bạc.

Người sói am hiểu ngụy trang bề ngoài, nhưng không có khả năng sau khi bị hòn đá gây tổn thương còn có thể vờ như không có gì xảy ra, trừ khi Minh Thư biết rõ hắn muốn thử cậu.

Còn có nguyên nhân khác, bình thường người sói sẽ ngụy trang thành dáng vẻ bình thường trên mọi mặt, nhằm ẩn mình vào đám đông.

Nhưng khuôn mặt của Minh Thư quá thu hút, không phải lựa chọn tốt nhất.