Lần trước là tay phải, lần này là tay trái, Minh Thư chỉ đành cầu nguyện không bị Nguyên Sâm phát hiện, nếu không cậu lại phải nghĩ cách giải thích nữa.
Cảnh Song không cần quá nhiều máu, rất nhanh cậu ta đã buông Minh Thư ra, biểu cảm còn chưa đã thèm.
Cậu ta cất dao, lại ngồi xuống cạnh bàn: “Có phải Nguyên Sâm đem gì mà khuẩn nấm về đúng không?”
Minh Thư dè dặt kéo cổ tay áo, cẩn thận không để máu dính vào quần áo, nghe thế, trái tim cậu trầm xuống.
Không ngờ Cảnh Song đã biết…
Không đợi cậu trả lời, Cảnh Song lại nói: “Trộm thứ đó về đây, tôi có cách dùng khác.”
Minh Thư do dự, hỏi lại: “Cách khác ư?”
Cậu ta không chịu nói, Minh Thư cũng không dám hỏi nhiều.
Mặc dù Minh Thư chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của mình là được, không nhất thiết phải trộm hết tất cả khuẩn nấm.
Nhưng bây giờ cậu còn phải đối phó với Cảnh Song, nếu không nghe lời, Cảnh Song sẽ tức giận.
Có lẽ… cậu có thể khiến Nguyên Sâm cho rằng Cảnh Song là người trộm khuẩn nấm.
Trái tim Minh Thư đập nhanh, cậu cảm thấy rất khả thi, có điều phải nghĩ ra kế hoạch tỉ mỉ.
Một khi thất bại, có thể cậu sẽ để lộ thân phận, đồng thời còn chọc phải Cảnh Song.
Suy nghĩ nảy lên trong đầu cứ lẩn quẩn không dứt, Minh Thư không từ chối Cảnh Song, cam chịu đi trộm khuẩn nấm cho cậu ta.
Dù sao ở trong cái làng này, Minh Thư mới là đồng loại của cậu ta, chính miệng cậu nói không thích Nguyên Sâm, Cảnh Song không hề nghi ngờ.
Cậu ta dựa lưng vào ghế, gõ ngón tay lên mặt bàn: “Chỉ còn vài ngày là tới trăng tròn… cậu không chuẩn bị gì à?”
Chuẩn bị cái gì? Uống máu sao?
Minh Thư nhớ lại nội dung cốt truyện, tới đêm trăng tròn người sói sẽ không thể khống chế xao động trong người, không thể duy trì vẻ ngoài ngụy trang phải biến thân, lộ diện trước mặt người khác.
Cậu cẩn thận câu từ, trả lời: “Tôi định tạm thời rời làng đi vào rừng…”
Cảnh Song cười chế nhạo: “Cậu nhát gan thế?”
Trên mặt cậu ta viết rõ chữ ghét bỏ, Minh Thư nhìn thấy chỉ biết ngậm miệng im lặng.
Cậu sợ chết, tất nhiên phải nhát gan rồi. Cậu không biết điều khiển bầy sói cũng không biết biến thân, tới ngày trăng tròn, không biết xảy ra tình huống thế nào nữa.
Đợi làm xong nhiệm vụ trộm khuẩn nấm, cậu sẽ nghĩ cách tiết lộ thân phận Cảnh Song cho Nguyên Sâm, sau đó cậu tới chỗ Nhóc Nấm trốn.
Minh Thư không nói nữa, ngón tay gõ bàn của Cảnh Song khựng lại, điều chỉnh tư thế nhìn về phía cậu, ánh mắt cứ lưu luyến trên mặt Minh Thư.
Vẻ ngoài thiếu niên 15 tuổi và biểu cảm dày dặn không hợp tuổi chồng lên nhau vô cùng quái dị.
“Không phải tôi đã nói rồi sao?” Trong mắt Cảnh Song hiện lên cảm xúc khó hiểu: “Tôi muốn nhìn thấy dáng vẻ thật sự của cậu.”
Lớp vỏ ngụy trang của người sói không phải dáng vẻ thật sự của họ, Cảnh Song biết rõ điều này, vì thế cậu ta rất hứng thú với hình dáng thật sự của Minh Thư.
Chắc vì khuôn mặt này rất đẹp, Minh Thư lại hoàn toàn khác với những người sói khác, cậu nhỏ yếu và nhút nhát, chấp nhận bị một người sói khác đàn áp.
Nếu có thể giữ Minh Thư bên cạnh, chỉ cần nuôi nấng một khoảng thời gian, cậu nhất định sẽ trở thành một chú sói con ngoan ngoãn dịu ngoan, nghe lời cậu ta như hệt bầy sói vậy.
Nhưng rồi cậu ta lại nghĩ, có lẽ gương mặt thật sự của Minh Thư không hề liên quan tới dáng vẻ hiện giờ, nhất thời lại thấy buồn chán.
Minh Thư còn đang do dự nên trả lời như thế nào, chợt nghe Cảnh Song nói: “Nếu xấu xí tôi sẽ gϊếŧ cậu.”
Cậu ta đột nhiên lật mặt, giọng điệu cũng lạnh đi.
Minh Thư: “…”
Đặc điểm của Cảnh Song là giả hả? Sao bảo dễ dỗ lắm mà? Tính tình khó dò còn hung tàn, nếu không phải mình biểu hiện thái độ yếu thế trước cậu ta, e rằng đã chết không biết bao nhiêu lần nữa.
Nhưng Minh Thư cũng cảm nhận được Cảnh Song thích khuôn mặt của cậu.
Độ hảo cảm 70 so với độ hảo cảm 75 của Cảnh Sơ, Minh Thư đã có suy tính trong lòng.
Không thể để Cảnh Song nảy sinh ý muốn gϊếŧ cậu, Minh Thư nhỏ giọng giải thích: “Tôi không xấu đâu.”
Bây giờ cậu đang dùng gương mặt của mình, đợi tới đêm trăng tròn, chắc không thay đổi lắm đâu… nhỉ?
Cảnh Song thu hồi ánh mắt, dựa vào lưng ghế: “Tôi rất mong đợi đấy.”
Cậu ta không ở lại lâu, trước khi đi có dặn Minh Thư tranh thủ mấy ngày này trộm khuẩn nấm.
Minh Thư nhìn thoáng qua thời gian nhiệm vụ trên hệ thống, vừa hay còn đúng hai ngày.