Chương 49: Làm sói con của tôi đi

Cảnh Song tới đây đưa đồ ăn sáng, cậu ta nói chuyện với Nguyên Sâm, trên mặt là nụ cười sáng lạn, Nguyên Sâm thỉnh thoảng đáp lại vài tiếng.

Đi vào nhà, Cảnh Song nhìn sang Minh Thư, tự nhiên la lên: “Chào buổi sáng nha anh Minh Thư.”

Minh Thư cười với cậu ta: “Chào buổi sáng.”

Hai người tự hiểu trong lòng, ngoài mặt nhìn thì thân thiết, thực tế trong lòng thì khác.

Cảnh Song đặt mấy món ăn lên bàn, tự nhiên nói: “Dạo này em rảnh lắm, ba em không cho em đi theo, chi bằng em tới tìm anh Minh Thư chơi nhé.”

Hôm nay Nguyên Sâm còn phải tới gặp chú Cảnh, Minh Thư dự định sẽ đi theo hắn.

Cậu đang nghĩ nên từ chối như thế nào, vừa ngước lên đã đối diện với ánh mắt của Cảnh Song.

Ở góc độ mà Nguyên Sâm không nhìn thấy, gương mặt Cảnh Song vô cảm, ánh mắt uy hϊếp một cách lộ liễu.

Như thể chỉ cần Minh Thư từ chối, cậu ta sẽ làm ra chuyện gì đó khó đoán.

Minh Thư lo cậu ta tiết lộ thân phận của mình cho Nguyên Sâm, chỉ đành cam chịu, cậu cúi đầu đồng ý: “Được…”

Cảnh Song lập tức cười tươi, ngồi xuống bàn: “Vậy em không về đâu, đỡ phải đi một chuyến.”

Nguyên Sâm không phát biểu ý kiến gì về chuyện này, Minh Thư khổ mà không thể nói, chậm chạp ngồi đối diện Cảnh Song.

Cảnh Song nói trước khi tới mình đã ăn sáng nên không hề đυ.ng vào đồ ăn.

Buổi sáng Nguyên Sâm còn có việc, hắn rời đi trước, trong phòng chỉ còn Cảnh Song và Minh Thư.

Minh Thư buông chén, chủ động hỏi: “Cậu tìm tôi có việc gì?”

Nguyên Sâm không có ở đây, Cảnh Song cũng lười ngụy trang, cậu ta nhìn chằm chằm vào mặt Minh Thư: “Tôi phát hiện hình như cậu thích bám theo Nguyên Sâm lắm nhỉ.”

Hôm qua Minh Thư đi ra ngoài với Nguyên Sâm, tới trưa mới về.

Minh Thư bình tĩnh nói: “Anh ấy đưa tôi về làng, tất nhiên…”

Vốn dĩ cậu đã quen thuộc với Nguyên Sâm nhất, hơn nữa còn ở lại nhà hắn, chung đυ.ng lâu hơn là chuyện bình thường.

Cảnh Song hừ lạnh, đứng dậy đi tới bên cạnh Minh Thư.

Cậu ta cúi người lại gần Minh Thư, chóp mũi nhúc nhích: “Trên người cậu còn có mùi hương của anh ta.”

Có vẻ cậu ta cực kỳ bất mãn với việc này, đáy mắt hiện lên tia sáng sắc lạnh: “Cậu thích anh ta?”

Minh Thư không nắm bắt được suy nghĩ của Cảnh Song, cậu lặng lẽ bấm vào giới thiệu nhân vật của cậu ta.

[Tên: Cảnh Song]

[Giới tính: Nam]

[Tuổi: 24]

[Thân phận: Người sói]

[Độ hảo cảm: 70 (full 100)]

[Thích: Vị máu ngọt ngào]

[Ghét: Chờ thăm dò]

[Đặc điểm: Thật ra rất dễ vuốt lông, chỉ cần tìm đúng cách.]

Độ hảo cảm 70 ư… Hình như biểu thị cho giai đoạn nào đó? Minh Thư nhớ lại hồi mới gặp Cảnh Sơ, lúc ấy độ hảo cảm của đối phương cũng la f70.

Đặc điểm miêu tả rất mơ hồ, Minh Thư còn phải dựa vào suy đoán của bản thân.

Cậu thử đáp lại: “Tất nhiên là không… Anh ấy là người, còn tôi…”

Minh Thư ngẩng đầu nhìn Cảnh Song, trong đầu hiện lên hình dáng người sói của cậu ta, nói tiếp: “Là sói.”

Vì cậu là soi nên cậu sẽ không thích Nguyên Sâm, vào tai Cảnh Song lại như đang nói cậu chỉ thích đồn loại thôi.

Cảnh Song khá hài lòng với câu trả lời của Minh Thư. Cậu ta đứng thẳng người, đốt ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve sườn mặt của cậu: “Nếu cậu làm sói con của tôi, tất nhiên tôi sẽ che chở cho cậu.”

Bảo Minh Thư trở thành sói con của cậu ta. Lúc trước cậu ta có nói rồi, Minh Thư đoán “sói con” tức là làm con sói cho Cảnh Song sai khiến.

Cậu không lên tiếng, cụp mi tỏ vẻ ngoan ngoãn yếu thế.

Hai người rất gần nhau, đôi mắt Cảnh Song dừng lại trên gáy Minh Thư, trong lòng rục rịch: “Cho tôi… uống máu cậu nữa đi.”

Nói ra cũng kỳ lạ, khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Minh Thư, Cảnh Song đã ngửi thấy hơi thở người sói trên người cậu.

Nhưng một số biểu hiện của Minh Thư lại không giống người sói bình thường.

Cảnh Song nghĩ mãi không rõ, thế là không nghĩ nữa. Hôm nay cậu ta không đổi sang hình người sói, ngược lại lấy ra một con dao nhỏ từ trên người ra.

Sắp tới đêm trăng tròn, cậu ta cần phải bổ sung năng lượng.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào cổ Minh Thư, Minh Thư run sợ trước ánh mắt và con dao của cậu ta, cậu muốn thương lượng thử: “Tôi… tôi sợ đau.”

Trốn không thoát, Minh Thư chủ động vén cổ tay áo lên, run rẩy hỏi: “Cổ tay được không?”

Cảnh Song híp mắt nhìn làn da trắng nõn mềm mại của cậu, đầu lưỡi lướt qua kẽ răng: “Được thôi.”

Con dao để lại cái lỗ trên hai ngón tay, cậu ta cầm cổ tay Minh Thư, chậm rãi liếʍ máu tươi chảy ra.