Giọng Minh Thư càng lúc càng nhỏ, Nguyên Sâm ngập ngừng một chốc, cuối cùng vẫn ôm cậu, hắn giơ tay chạm vào hai má nóng hừng hực của Minh Thư, hỏi: “Muốn ngủ chung với tôi?”
[Độ hảo cảm của NPC đã được cập nhật, vui lòng vào danh sách để kiểm tra.]
Minh Thư mở thông tin nhân vật của Nguyên Sâm ra, độ hảo cảm đã tới 85.
Giọng hắn vẫn lạnh nhạt mang theo sự nghi ngờ, như thể không tìn lời cậu nói, nhưng lại ôm chặt Minh Thư vào lòng, độ hảo cảm còn tăng 5 điểm.
Minh Thư thấy cách này hữu dụng, lặng lẽ thở phào.
Sự bất an và căng thẳng trong lòng cậu tan biến, mặt vẫn đỏ bừng.
Dù là trong hay ngoài phó bản, là phía chủ động hay bị động, đây là lần đầu Minh Thư “yêu đương” thân mật với một người đàn ông như thế.
Có lẽ vì biết trước mắt là NPC do hệ thống sinh ra, chỉ là một nhóm số liệu có thể tự chủ suy nghĩ mà thôi, bảo vệ mạnh cuối cùng, thành công vượt ải mới là quan trọng nhất.
Huống chi đa số nhân vật trong phó bản này đều có vẻ ngoài không tệ, không tới mức khiến Minh Thư phản cảm trong lòng.
Coi như phó bản yêu đương hư cấu cũng được.
Cậu hơi nghiêng đầu, gò má cọ vào lòng bàn tay Nguyên Sâm: “Ừm.”
Minh Thư không giỏi nói dối, vẻ thân thiết và ngượng ngùng không hề giả tạo, đôi mắt xinh đẹp nhìn Nguyên Sâm, dưới ánh đèn mờ lại mang theo chút gì đó khiến người ta mê muội.
Hồi nãy cậu hôn, cảm giác như có một đệm thịt mềm mại của chú mèo nhỏ lướt nhẹ qua người Nguyên Sâm, khiến người ta ngứa ngáy khó nhịn.
Cánh tay Nguyên Sâm căng cứng, không nhịn được hôn lên chóp mũi tinh tế ửng đỏ của Minh Thư.
Hắn vẫn khắc chế như trước, lòng bàn tay chậm rãi vuốt ve lưng Minh Thư.
“Minh Thư.” Nguyên Sâm lại cất tiếng, hơi thở nóng ẩm phà lên lỗ tai cậu: “Tôi chưa hỏi nữa, cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
Minh Thư do dự trả lời: “Tôi trưởng thành rồi.”
Nếu theo tuổi thật, hình như cậu lớn hơn Nguyên Sâm trong phó bản 1 tuổi, cậu không biết tại sao Nguyên Sâm lại đột nhiên hỏi chuyện này, đành đáp lại lấp lửng.
Nguyên Sâm im lặng một lúc, thấp giọng lẩm bẩm: “Hóa ra trưởng thành rồi…”
Ngũ quan Minh Thư tinh xảo thanh tú, còn đẹp hơn những cô gái khác, dáng người cũng mảnh mai, trông nhỏ hơn tuổi thật nhiều.
Minh Thư đang định hỏi sao thế, đột nhiên Nguyên Sâm nắm cằm cậu ép cậu ngẩng mặt lên, sau đó cúi xuống hôn lên môi cậu.
Giống như không còn điều gì cố ký, động tác của hắn vừa vội vừa mạnh, Minh Thư chưa kịp chuẩn bị, nhất thời luống cuống dùng sức đẩy Nguyên Sâm ra.
L*иg ngực trống không, Minh Thư kháng cự khiến Nguyên Sâm nhanh chóng tỉnh táo lại.
Hầu kết hắn di chuyển, điều chỉnh lại hơi thở.
Minh Thư bỗng nhận ra phản ứng mình hơi quá khích, cậu dè dặt nói: “Anh… anh làm tôi đau.”
Hồi nãy cậu đẩy Nguyên Sâm là vì chưa kịp phòng bị với chuyện này, chứ không phải chống cự lại nụ hôn của Nguyên Sâm, chẳng lẽ… trước đó Nguyên Sâm tưởng cậu còn vị thành niên nên mới luôn kiềm chế?
“Để tôi xem nào.” Nguyên Sâm vươn tay ôm Minh Thư lần nữa, nhẹ nhàng chạm lên bờ môi của cậu: “Xin lỗi.”
Mặc dù đêm nay Minh Thư chủ động tới cạnh hắn, cũng là Minh Thư chủ động hôn hắn, nhưng Nguyên Sâm vẫn không muốn dọa đối phương sợ.
Thời gian họ ở chung chưa lâu, từ từ rồi tới.
Hắn lại khôi phục lại dáng vẻ ngày xưa, không hỏi nguyên nhân nửa đêm rời giường của Minh Thư nữa.
Lúc này đã hơn nửa đêm, kế hoạch trộm khuẩn của Minh Thư thất bại giữa chừng, đành phải thôi.
Cậu càng thấy buồn ngủ, dựa vào lòng Nguyên Sâm ngáp một cái, khóe mắt ngấn nước.
Nguyên Sâm nắm tay Minh Thư, chạm môi lên hôn khẽ: “Ngủ đi.”
Minh Thư tự nói muốn ngủ cùng hắn, tất nhiên không có khả năng hắn thả Minh Thư về, cuối cùng hai người cùng nằm trên giường với nhau.
Trong chăn ấm áp, bên cạnh còn có nhiệt độ cơ thể của một người khác, Minh Thư cuộn mình vào lòng Nguyên Sâm, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ say.
-
Hôm sau Minh Thư thức dậy cũng không thấy Nguyên Sâm đâu, hắn lại dậy sớm hơn cậu.
Minh Thư sờ tấm chăn lạnh lẽo bên cạnh, vừa ngẩng đầu đã thấy cái áo khoác màu nâu hôm qua còn treo trên giá.
Minh Thư lập tức xốc chăn rời giường, rón rén đi qua.
Cậu xác nhận Nguyên Sâm không ở trong phòng, tay vói vào túi trong áo khoác.
Ở đó trống không, không có gì cả, Nguyên Sâm đã đem khuẩn nấm đi rồi.
Minh Thư hơi thất vọng, xoay người trở lại giường, thay đồ rửa mặt.
Không lâu sau, Nguyên Sâm từ ngoài trở về, bên cạnh còn có Cảnh Song.
Nhìn thấy Cảnh Song, Minh Thư lập tức cảnh giác.