Bác Cảnh nhìn Minh Thư, muốn nói lại thôi, trái lại Minh Thư là người chủ động lên tiếng: “Bác ơi.”
Minh Thư đắn đo nói: “Khuẩn nấm vô cùng quý giá, cháu cảm thấy tốt nhất khoan hẵng nói cho những người khác.”
Nhất là đề phòng Cảnh Song, nếu cậu ta biết sự tồn tại của khuẩn nấm, nhất định sẽ lại nghĩ cách phá hoại hoặc là để bầy sói ẩn núp.
Bác Cảnh liên tục gật đầu: “Tất nhiên rồi… bác đi trước, tụi con mau về đi.”
Nguyên Sâm chào tạm biệt với ông ấy rồi dẫn Minh Thư rời đi.
Nguyên Sâm không hề dị nghị gì về lời đề nghị ban nãy của Minh Thư. Trên đường về, Minh Thư suy nghĩ nên làm thế nào để nhắc nhở Nguyên Sâm cảnh giác Cảnh Song hơn.
Cảnh Song là con trai út của bác Cảnh, nhìn bề ngoài khoảng 14 15 tuổi, nếu nói cậu ta có vấn đề, nhất định không có ai tin cả.
Dùng hòn đá bạc để thử là phương pháp trực quan nhất, nhưng phải với lý do gì đây?
Minh Thư cũng là soi, cậu không thể để lộ bản thân chỉ vì vạch trần Cảnh Song được.
Mãi tới trước buổi tối, Minh Thư vẫn chưa nghĩ ra cách ổn thỏa.
Cậu thay quần áo nằm xuống, nhìn Nguyên Sâm treo áo khoác lên giá treo trước cửa.
Hình như khuẩn nấm còn đặt trong đó chưa lấy ra, Nguyên Sâm treo xong thì thổi tắt nến trong phòng.
Căn phòng chìm vào bóng tối, kế đó Nguyên Sâm trải đệm dưới đất.
Bốn phía tĩnh lặng, Minh Thử chỉ nghe được tiếng thở của bản thân.
Cậu không ngủ được, trong lòng vẫn nhớ thương túi khuẩn nấm.
Hay là… cậu đợi Nguyên Sâm ngủ say rồi thử một lần.
Trong nhiệm vụ không ghi cần trộm bao nhiêu khuẩn nấm, lỡ đâu một cái là đủ thì sao. Thế thì không những nhiệm vụ của Minh Thư hoàn thành, kế hoạch của Nguyên Sâm cũng thuận lợi tiến hành.
Không biết qua bao lâu, hai mắt Minh Thư dần thích nghi với bóng tối.
Cậu nhỏ giọng hỏi: “Nguyên Sâm?”
Không ai đáp lại, có vẻ Nguyên Sâm đã ngủ.
Minh Thư chậm rãi xốc chăn lên, lặng lẽ xuống giường.
Nếu muốn đi tới giá treo quần áo, cậu cần phải băng qua người Nguyên Sâm, Minh Thư nín thở, nhích từng bước một.
Khi cậu tới gần Nguyên Sâm, trong phòng đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc.
“Minh Thư?”
Là Nguyên Sâm, hắn tỉnh rồi.
Giọng hắn vọng trong bóng tối: “Sao lại không ngủ?”
Minh Thư thầm nghĩ xong đời, cố gắng nghĩ cách viện cớ.
“Tôi…” Cậu dứt khoát không đi, ngồi xuống tấm đệ, xốc chăn Nguyên Sâm lên.
Nguyên Sâm không ngờ Minh Thư lại hành động như thế, vô thức giơ tay ôm cậu.
Minh Thư ôm eo hắn: “Tôi mơ thấy ác mộng… tôi sợ, không ngủ được.”
Nguyên Sâm không lên tiếng, cậu tiếp tục giải thích: “Hồi nãy tôi kêu anh nhưng hình như anh không còn thức…”
Minh Thử nói nửa thật nửa giả, gò má lạnh lẽo dán lên, cọ lên cổ Nguyên Sâm.
Một lúc lâu sau, Nguyên Sâm thấp giọng nói: “Thật sao?”
Hắn nghiêng người ôm Minh Thư gác lên gối.
Cửa sổ có một khe hở, ánh trăng rọi vào, gương mặt xinh đẹp của Minh Thư lộ ra, không giống người thật.
Da cậu trắng tới mức trong suốt, đôi mắt hổ phách tối đi, đuôi mắt và vành tai đỏ ửng.
Hai người cách nhau thật gần, Minh Thư không đáp, chỉ hôn nhẹ lên môi Nguyên Sâm.
Hai người vô cùng thân mật dựa vào nhau, tấm chăn trượt xuống bên hông.
Không biết có phải do trong phòng quá đỗi im lặng hay không, hơi thở Nguyên Sâm nặng nề, hai mắt tối đen như mực.
Một lát sau, hắn nghiêng người tách ra, lặng im ngồi một bên.
Minh Thư cảm thấy bất an, cậu cẩn thận nhớ lại mỗi lần làm nhiệm vụ và khi ở cùng Nguyên Sâm, chắc là vẫn chưa lộ tẩy đâu.
Cho dù đêm nay hành động của cậu khá kỳ lạ, nhưng chắc là hắn sẽ không nghi ngờ cậu đâu nhỉ?
Hơn nữa cậu mới đi được nửa chừng, chưa kịp tới chỗ giá treo gỗ tìm.
Trước mắt Nguyên Sâm là người có độ thiện cảm cao nhất, chắc hẳn là người thích cậu nhất, nhưng đôi khi Minh Thư cảm thấy biểu hiện của hắn không hề rõ ràng.
Độ hảo cảm của Cảnh Sơ là 75, thấp hơn 5 điểm so với Nguyên Sâm, anh ta rất để tâm tới Minh Thư, còn tặng đồ ăn cho cậu, giấu chuyện có khả năng là Minh Thứ phá bẫy, nhưng nói trắng ra cũng chỉ muốn Minh Thư hôn anh ta.
Mỗi NPC có tính cách khác nhau, nhưng độ hảo cảm phải có tiêu chuẩn thống nhất với nhau mới đúng.
Minh Thư vẫn quyết định tin tưởng phán đoán của mình, cậu ngồi dậy, ấp úng nói: “Được rồi, thật ra… tôi không có gặp ác mộng.”
Cậu chậm rãi nhích vào lòng Nguyên Sâm, lấy lòng hôn lên má hắn: “Tôi chỉ muốn tìm anh, ngủ chung với anh thôi.”