Chương 8

Chữ viết trên bài của học bá rất sạch sẽ, hẳn là một người yêu sạch sẽ, vậy hai vệt đó là vết bẩn không giặt sạch được sao?

Hàng năm vào mùa xuân, trường đều phát phiếu khảo sát nhu cầu đồng phục xuân. Ngoài ra, phòng hậu cần của trường cũng có một lượng nhỏ hàng tồn kho. Đồng phục là màu xanh trắng, cổ tay áo trắng tinh, hầu như cổ tay áo của học sinh trung học đều có vết bút mực, Tống Hề Đào thấy giặt không sạch sẽ lại đi mua cái mới ở phòng hậu cần.

Tống Hề Đào nhìn đồng hồ, sáu rưỡi. Nếu chạy nhanh một chút, phòng hậu cần chắc vẫn chưa đóng cửa.

Cậu chạy nước rút qua mấy tòa nhà, kịp đến trước khi quản lý tan ca, chống gối thở hổn hển: “Cô ơi, cháu cần một bộ cỡ 185 nam, bạn cùng bàn của cháu bị đau bụng gấp lắm!”

Quản lý vốn đã khóa cửa kho rồi, định bảo cậu mai quay lại, nghe vậy lại lấy chìa khóa ra mở cửa: “Bọn cô không có qυầи ɭóŧ đâu nhé.”

Tống Hề Đào đứng thẳng người, má đỏ ửng: “Dạ không sao, qυầи ɭóŧ cháu cũng không dám tặng đâu ạ.”

Người quản lý lục lọi một hồi: “Không tìm thấy 185, 190 được không? Cũng cỡ đó.”

Tống Hề Đào: “Được ạ.”

Chiều cao là do cậu ước chừng, cậu cũng không dám chắc, 190 hẳn là cũng vừa.

Người quản lý nhặt ra một bộ, nhìn Tống Hề Đào thấy hơi quen: “Cháu đã đến mua vài lần rồi phải không?”

Tống Hề Đào gãi đầu ngượng ngùng: “Vâng, do cháu vẽ tranh nên dễ bị bẩn ạ.”

Tan buổi tự học tối, Tống Hề Đào đặt bộ đồng phục lên tập đề, và để lại lời nhắn –

[Gần đây gầy đi nhiều quá, mua đồng phục bị rộng, phòng hậu cần không cho trả lại, cậu xem có mặc được không.]

[Thi tháng cậu có tiến bộ không?]

Tống Hề Đào có chút lo lắng rằng mình đã làm ảnh hưởng đến thành tích của học bá.

Tan buổi tự học tối, cậu đúng giờ ra về, gần đến cổng trường thì phanh gấp. Khoan đã, hình như cậu đã lộ tẩy rồi.

Cậu có gặp học bá bao giờ đâu, làm sao biết đối phương là một nam sinh mặc vừa cỡ 190 chứ! Còn bảo là phải giữ gìn lòng tự trọng cho học bá nữa chứ?

Đối phương chọn cậu chắc chắn đã tìm hiểu kỹ, biết cậu là một học sinh mỹ thuật đang rất cần kèm riêng. Học sinh mỹ thuật cơ mà, rõ về cấu tạo cơ thể người lắm, hôm nay cậu chỉ nhìn thấy bóng lưng, mai sau lúc tập thể dục có khi lại nhận ra người rồi.

Tống Hề Đào phiền não ngồi xổm dưới gốc cây băn khoăn, có nên quay lại lấy bộ đồng phục đi không, nhưng mà đã mua rồi…

Bỗng nhiên, trước mắt cậu có hai người đi song song, một trong số đó là Mạnh Tư Trình.

Đồng phục của Mạnh Tư Trình sạch sẽ và chỉnh tề đến mức khiến người khác phải giữ khoảng cách.

Tống Hề Đào khẽ xoay đầu, dán mắt vào bóng lưng Mạnh Tư Trình, trong bóng tối đồng tử vừa tròn vừa sáng, như một chú mèo con.

Thật ra, nam sinh cao ráo mặc đồng phục rộng thùng thình thì bóng lưng cũng chẳng khác nhau là mấy.

Xem này, cậu ấy còn không phân biệt được bóng lưng của Mạnh Tư Trình và học bá nữa là.

Cậu ấy lo lắng vớ vẩn gì chứ, chẳng lẽ cậu không thể mèo mù vớ cá rán, đoán đúng kích cỡ sao?

Cậu cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn giải thích cho học bá.

[Hôm nay tôi thấy bóng lưng của cậu rồi, yên tâm, không nhìn thấy mặt!]



Mạnh Tư Trình ra khỏi cổng trường, dừng lại trước cửa tiệm sách, nói với Diêu Chiếu đi cùng: “Cậu đi trước đi, tôi vào mua một quyển sách tham khảo.”