Thủ quỹ lớp mở ví, rút ra một tờ một trăm tệ còn mới tinh: “Đây.”
Tống Hề Đào mắt cười cong cong: “Cái này được này, còn nữa không, có mấy tờ cứ đưa hết cho tôi.”
Thủ quỹ lớp: “Ba tờ.”
Tống Hề Đào chuyển khoản cho cô ấy ba trăm tệ, rồi kẹp tiền mặt vào trong tập đề 5.3.
Chờ đến khi tan buổi tự học tối, cậu đặt tập đề 5.3 vào phòng trà, rồi đeo cặp sách về nhà.
Ngày hôm sau, khi Tống Hề Đào đi đặt tập đề, cậu đè lên đó hai cái bánh mì lớn, là loại bánh mì matcha vỏ giòn mới ra lò ở tiệm bánh gần nhà cậu, rất ngon.
Sau giờ nghỉ trưa, cậu đến xem thì tập đề đã được sửa xong, còn bánh mì thì không còn.
Tống Hề Đào lập tức vui vẻ hẳn lên, nhảy chân sáo về lớp, định bụng ngày mai sẽ tiếp tục mang đồ ăn đến.
Một tuần sau, nghe nói phòng trà có chuột, tức đến mức Tống Hề Đào phải mua một chiếc l*иg kính để đậy.
Khi từ phòng trà đi ra, vừa hay gặp trưởng khối, Tống Hề Đào liền tiến đến, tươi cười hỏi: “Trưởng khối, em có thể quyên góp một chiếc lò vi sóng cho phòng trà không ạ?”
Như vậy học bá có thể ăn bánh mì nóng rồi.
Tống Hề Đào cũng có chút tiền tiết kiệm, bình thường cậu chỉ thích mua trà sữa hay những thứ tương tự, không mua giày thể thao, không mua vợt cầu lông, những sở thích đốt tiền của con trai trung học cậu đều không có, tiền lì xì đã tiết kiệm được hơn mười nghìn tệ.
Trưởng khối từ chối cậu với lý do “thiết bị điện nguy hiểm”.
Tống Hề Đào rất đỗi thất vọng.
Có người sửa bài giúp thực sự đã tiết kiệm cho Tống Hề Đào rất nhiều thời gian. Để học bá kiếm được nhiều hơn, cậu không còn đau lưng hay mệt mỏi, mỗi ngày đều chăm chỉ làm bài tập, đến cả bạn cùng bàn cũng kinh ngạc.
Sau hai tuần như vậy, điểm yếu của Tống Hề Đào đã lộ rõ mồn một.
Chiều thứ Bảy, Tống Hề Đào như thường lệ đi lấy tập đề 5.3, không ngờ dưới đó còn có hai tờ đề tự in.
[Chủ Nhật làm nó đi.]
Đó không phải là những bài tập thông thường, mà là các bài luyện tập chuyên đề nhằm vào điểm yếu của Tống Hề Đào. Nói cách khác, cậu không thể cứ thấy bài khó là bỏ qua nữa.
Tống Hề Đào vừa làm bài vừa hít sâu, mỗi bài đều ở giới hạn năng lực của cậu nhưng không vượt quá, mỗi bài đều hành hạ cậu một chút, thật đáng sợ, cứ như sắp mọc thêm não vậy.
Cậu vừa mếu máo nộp bài, vừa kèm theo học phí bổ sung – một ly trà đào tứ quý.
Sau đó cậu nhận được thư hồi đáp:
[Từ nay về sau chỉ cần làm những bài tôi giao.]
[Tất cả các môn]
Người đàn ông này thật đáng sợ, ngay cả bài luận cũng phải nhận xét vài câu.
Kỳ thi tháng Ba, tổng điểm của Tống Hề Đào đã tăng 10 hạng, cậu phấn khích đặt bài thi vào phòng trà, 67 điểm đó!
[Hình học không gian làm tốt đấy, tuần này tập trung luyện tập các bài toán xác suất.]
Anh ấy khen mình hình học không gian làm tốt!
Tống Hề Đào có chút tự hào, tối đi ăn ở căng tin còn ăn thêm một bát cơm.
Cậu như thường lệ, sát giờ học mới đi lấy bài tập, nhưng lại bắt gặp một bóng lưng vừa bước ra từ phòng trà ở góc cầu thang.
Đừng tò mò!
Tống Hề Đào bịt mắt, trốn vào cầu thang, một lát sau mới rón rén thò đầu ra.
Người đó đã đi xa, bóng lưng phong độ ngời ngời, chỉ là sau lưng áo đồng phục không hiểu sao có hai vệt bẩn đen.