Chương 54

Mua nhà thì lại thiếu tiền, nếu lần tới nhà xuất bản lại đề nghị, Tống Hề Đào e rằng sẽ phải lưỡng lự.

Tối đó, Giang Mộng Lệ trực ca về, hỏi ý kiến Tống Nhạn Lý, sáng hôm sau cả nhà liền đi đến phòng bán hàng của Quan Lan Viện để xem nhà.

Họ xem căn hộ giai đoạn hai đã hoàn thiện nội thất tinh xảo, dự kiến giao nhà vào năm sau, các mẫu còn lại không có nhiều lựa chọn. Giang Mộng Lệ ưng một căn 150 mét vuông, đặt cọc mười triệu tệ, còn lại một triệu tệ để dự phòng.

Giai đoạn một đã bàn giao và có người ở, cách giai đoạn hai một con phố. Cả nhà vào tham quan một vòng, khi Tống Nhạn Lý ra ngoài rất phấn khích: “Nghe nói trường cấp ba trực thuộc có nhiều trai đẹp, quả nhiên là thật! Ngay cả khu nhà ở khu vực trường học cũng có nhiều trai đẹp! Vừa nãy em thấy một chủ xe Maybach từ hầm gửi xe đi ra đẹp trai cực kỳ.”

Tống Quắc đau đầu: “Tống Nhạn Lý! Con thử yêu sớm bị bắt gặp xem!”

Tống Nhạn Lý mới 14 tuổi đã có lịch sử yêu qua mạng, lịch sử trốn học. Để không phải học, cô bé thậm chí còn đổi chữ ký tài khoản mạng xã hội thành “Quyết tâm làm Lưu Đức Hoa”, khiến Giang Mộng Lệ tức giận đến mức nhốt cô bé ở nhà, còn đón cả Tống Mộc Qua vô tội từ nhà trẻ về.

“Nào, không phải muốn làm Lưu Đức Hoa sao, dạy Mộc Qua toán đi, cộng trừ trong phạm vi mười, nếu không dạy được thì hết tiền tiêu vặt.”

Tống Nhạn Lý không phục dạy học ở nhà, nửa ngày sau, liền tiu nghỉu xóa chữ ký, quay lại trường học.

Mộc Qua, đứa bé “công cụ” bị bỏ rơi, thực sự vô tội, chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn bà nội, thầm nghĩ dì hôm nay đang nói gì vậy.

Giang Mộng Lệ ôm Tống Mộc Qua: “Hôm nay Qua Qua lập công lớn.”

Giang Mộng Lệ hoàn toàn không thể nghe được hai chữ “yêu sớm”, sợ rằng một ngày nào đó Tống Nhạn Lý cũng sẽ giống như anh trai mình mà mang thai trước khi kết hôn, bà xoa xoa trán: “Tống Nhạn Lý, đừng nói mẹ không cảnh báo trước.”

Tống Mộc Qua cũng học theo người lớn nói: “Dì ơi, đừng nói dì không cảnh báo trước nha.”

Đứa bé con nhỏ xíu lại dùng thành ngữ cổ, trông như một tiểu học giả, khiến người lớn bật cười, nhất thời quên mất nguyên nhân tức giận.

Tống Nhạn Lý cam đoan chắc nịch: “Thời kỳ nổi loạn của con đã qua rồi!”



Một năm sau.

Tống Nhạn Lý vừa đủ điểm đỗ cấp ba, căn nhà mới trang trí chưa kịp thông gió, Tống Hề Đào đã tìm cho cô bé một phòng trọ để đi học, cuối tuần mới về nhà ở.

Mới khai giảng một tháng, Tống Hề Đào đã biết được bảng xếp hạng hotboy của trường từ miệng Tống Nhạn Lý, kèm theo cả ảnh.

“Lúc tập thể dục em đều nhìn thấy rồi, người đứng đầu hơi bị đẹp trai đó, người thứ hai thì em ở hàng sau nên không nhìn thấy, chứng tỏ là cậu ấy lùn, đứng ở phía trước mà.”

Anh nhìn Tống Nhạn Lý đang hăm hở chia sẻ, không khỏi nhớ lại thời trung học của mình, nói: “Đều không bằng hotboy thời chúng ta đâu, lúc tập thể dục cậu ấy toàn đứng cuối cùng ấy ...”

Giọng Tống Hề Đào ngừng lại một chút, anh nhận ra thời gian đã trôi qua quá lâu, thực ra anh hơi không nhớ rõ vẻ ngoài của người đó năm xưa nữa.

Tống Nhạn Lý: “Đúng không, ai cũng nói trai đẹp bây giờ càng ngày càng kém sắc, hotboy của anh có ảnh không?”

Tống Hề Đào: “Không.”

Tống Nhạn Lý: “Lần trước em còn thấy một người siêu đẹp trai nữa ...”