Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Có Thời Gian Đến Uống Trà

Chương 53

« Chương TrướcChương Tiếp »
Phong thái thư hương thế gia này thường khiến Tống Quắc bối rối, lớn lên như thế này, chắc chắn không thể là học dốt được.

Chín giờ, Tống Hề Đào đậy giá vẽ lại, bế Mộc Qua đang nằm ngủ trên bàn nhỏ đi ngủ.

Chín rưỡi, Tống Nhạn Lý học cấp hai tan học về, đứng ở cửa gọi điện: "Anh, Mộc Qua ngủ chưa?"

Tống Hề Đào lập tức hiểu ý: "Ngủ rồi, ngủ rồi."

Thế là Tống Nhạn Lý xách một túi đồ ăn vặt chợ đêm vào nhà: "Tôm hùm đất, sữa chua đá, mì xào, xiên nướng."

Đây đều là những món ăn vặt không thể ăn trước mặt Mộc Qua, hai anh em chỉ đợi cục cưng ngủ rồi, ngồi xổm ở hành lang lén lút ăn, ăn xong lập tức dọn dẹp rác xuống vứt.

Tống Quắc nhìn hai đứa con đang ngồi xổm ngoài cửa, thở dài: “Tống Nhạn Lý, quầy xiên nướng đông vui lắm đúng không?"

Tống Nhạn Lý: "Vâng ạ, phải xếp hàng nữa."

Tống Hề Đào hiểu ra: "Bây giờ cách giờ tan học mới có 10 phút, em bỏ học về sớm đi mua đúng không?"

Tống Nhạn Lý ấp úng: "...Chỉ lần này thôi ạ."

Tống Quắc thở dài: "Ăn xong thì vào học bù thời gian tự học buổi tối đi."

"Bố, sao hôm nay bố cứ thở dài hoài vậy?" Tống Hề Đào hơi thắc mắc.

Tống Quắc: "Năm sau em con học lớp chín, năm sau nữa là phải học cấp ba."

Trường cấp hai đúng tuyến của họ chính là trường Số Bảy, Tống Hề Đào trước đây cũng học ở trường Số Bảy.

Năm ngoái trường Số Bảy bỗng dưng có một lãnh đạo mới, không ngờ lại là kẻ thù không đội trời chung mà Tống Quắc đã kết oán từ thời đi học. Tống Quắc tuổi cũng đã gần về hưu rồi, lười để ý đến những lời khıêυ khí©h của hắn.

Tống Nhạn Lý lên cấp ba, rất có thể sẽ gặp phải vị lãnh đạo đó làm chủ nhiệm khối lớp 10, Tống Quắc sợ con gái bị gây khó dễ. Vì Tống Nhạn Lý bản thân cũng không phải đứa ngoan ngoãn, không thể nào yên ổn được.

Tống Hề Đào nghĩ một lát: “Vậy thì cho em gái đổi một trường cấp ba khác.” Tống Hề Đào đã sớm có kế hoạch trong lòng, sau khi có thêm Tống Mộc Qua, căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách này đã quá nhỏ, anh luôn muốn mua thêm một căn hộ bốn phòng ngủ.

Tống Hề Đào: “Quan Lan Viện thế nào? Khu vực trường học được quy hoạch thuộc trường tiểu học và trung học trực thuộc Đại học Hải Thành, hệ thống giáo dục liên cấp 12 năm, sau này Mộc Qua cũng có thể học tiểu học ở đó.”

“Quan Lan ư?” Tống Quắc trợn tròn mắt: “Con trai à, hơn mười vạn tệ một mét vuông đó, bố với mẹ bán căn nhà cũ nát ông nội con để lại, nhiều nhất cũng chỉ có thể đưa ra năm triệu tệ tiền đặt cọc thôi, mà lại phải mua căn bốn phòng ngủ, nếu bán căn chúng ta đang ở thì vừa đủ.”

Tống Hề Đào: “Con còn sáu triệu tệ tiền tiết kiệm, căn đang ở thì không bán, nó gần cơ quan của bố và mẹ, hai người thỉnh thoảng có thể ghé qua.”

Tống Quắc không thể tin được: “Bộ truyện tranh của con kiếm tiền đến thế sao?”

Tống Hề Đào mặt dày khoe khoang: “Đúng vậy, nói không chừng còn có bên sản xuất phim truyền hình để mắt tới muốn chuyển thể đó.”

Trên thực tế, cốt truyện và hình ảnh truyện tranh xuất sắc là một chuyện, nhưng kịch bản và họa sĩ chính đều là hai anh chàng đẹp trai cũng là một trong những yếu tố thành công, nhà xuất bản mà họ ký hợp đồng rất giỏi quảng bá. Khi tập đầu tiên ra mắt, nhà xuất bản muốn Tống Hề Đào mặc đồ nữ ký tặng nếu doanh số vượt năm trăm nghìn bản, thậm chí còn muốn anh mặc đồ nữ trong buổi ký tặng tập cuối, nhưng Tống Hề Đào không đồng ý vì anh không thiếu tiền lắm.
« Chương TrướcChương Tiếp »