Tống Mộc Qua: Oẳng hủ.
Tống Hề Đào cong mắt: "Bé con, con học giống quá."
Chủ chó nhìn nhìn, nói: "Con trai cậu có phải đói rồi không?"
Tống Mộc Qua: "Oẳng!"
Tống Hề Đào: "..."
Hình như là đói thật, đang học chó để xin ăn.
---
Sau khi Tống Mộc Qua lên ba tuổi, Tống Hề Đào gửi bé vào nhà trẻ ngay gần nhà, ba giờ tan học, Tống Hề Đào lại lững thững đi đón con.
Cứ hai ngày một lần, Tống Hề Đào lại nghe được một bài hát thiếu nhi mới, hoặc một bài thơ cổ từ miệng Mộc Qua.
Anh thật sự đã sinh ra một bé con thông minh mà, Tống Hề Đào thầm mừng rỡ, vui vẻ nói: "Bố đưa con đi mua trái cây ăn nhé."
Phía trước một tiệm trà sữa vừa khai trương, có dựng một cổng chào màu đỏ, bên ngoài đặt một tấm bảng quảng cáo.
Tống Mộc Qua mặc đồng phục nhà trẻ mùa hè áo cộc quần cộc, đứng trước tấm bảng cuốn còn cao hơn cả mình, nhìn đồ uống vị vải thiều trên đó, ngẩng đầu lên: "Bố ơi, có thể uống trà sữa không ạ?"
Tống Hề Đào bỗng chốc khó xử, đồ uống này trông có vẻ là pha từ si-rô, Giang Mộng Lệ không cho uống, hơn nữa hôm qua mới uống trà sữa trân châu một lần, hôm nay không thể mua được nữa.
Tống Hề Đào cúi xuống, chỉ vào bốn chữ bên dưới nói: "Trẻ, em, không, nên."
Tống Mộc Qua nhìn bố một cái, chỉ vào bốn chữ kia nói: "Sản phẩm mới."
Tống Hề Đào ngượng ngùng, bé con ơi, bố vẫn thích dáng vẻ mù chữ của con hơn.
Sơ suất rồi, mỗi lần cả nhà đi mua sắm, bất kể là thứ gì, Tống Nhạn Lý cứ thấy chữ "sản phẩm mới" là phải vào xem thử cho biết, thành ra Mộc Qua cũng đã nhận mặt bốn chữ này.
Tống Mộc Qua biết hôm nay không thể uống trà sữa được, bèn tự mình và bố tìm một cái cớ: "Bà nội nói trong quả vải thiều có sâu đó bố."
Tống Hề Đào: "Đúng đúng đúng."
Tống Mộc Qua: "Bố ơi, mình đi mua trái cây khác đi ạ."
Tống Hề Đào: "Bố mua sầu riêng cho con nhé!"
Hai bố con thẳng tiến đến cửa hàng trái cây, đứng trước quầy sầu riêng mà chọn lựa. Tống Hề Đào bế con trai lên, để bé tự chọn.
Tống Mộc Qua chọn một quả trông méo mó xấu xí, cứ như sầu riêng là một món đồ chơi lắp ghép vậy, càng lắp ghép kỳ quái bé càng thích.
"Mua quả này đi bố."
Tống Hề Đào ngắm nghía một hồi, thấy cũng được.
Thanh toán xong, nhân viên liền bổ sầu riêng tại chỗ, mở múi đầu tiên, bên trong chỉ có một miếng cơm sầu riêng nhỏ bằng đồng xu, cô ấy cố gắng cười tươi: "Bổ ra được một viên kẹo sầu riêng quý giá!"
Tống Mộc Qua há miệng "oẳng" một tiếng ăn ngay viên kẹo, mắt cong cong cười tít: "Bổ thêm một viên kẹo cho bố cháu ăn nữa!"
Áp lực trên vai nhân viên tức thì giảm bớt: "Cái đó còn tùy vào vận may nữa ạ."
Tống Mộc Qua: "Bố cháu vận may tốt lắm!"
Quả nhiên, lại bổ ra được một viên nữa.
Tống Mộc Qua: "Bố ăn nhanh đi, đừng để bà nội biết!"
Tống Hề Đào: "..." Đồ tiểu bại gia, hóa ra con là vì muốn ăn kẹo mà chọn sầu riêng sao.
Vì Tống Hề Đào và Tống Nhạn Lý thường xuyên mua đồ ăn vặt, để bảo vệ hàm răng của Mộc Qua, Giang Mộng Lệ buộc phải trở thành một người bà nghiêm khắc.
Tống Mộc Qua gián tiếp được ăn kẹo, còn hai múi cơm sầu riêng nữa, bé hiếu thảo nói: "Múi to nhất để dành cho bà nội ăn."
Tống Hề Đào: "Vậy mình chọn thêm vài quả đào nữa nhé, mỗi người trong nhà một quả đào, phải mua mấy quả đào đây?"