Chương 50

Tống Hề Đào thường xuyên gặp chú husky này, bình thường nó đều vui vẻ như một tên ngốc nghếch, lần đầu tiên thấy nó hung dữ đến vậy.

Các bạn nhỏ sợ hãi vẻ hung dữ của chó lớn, đều lùi lại vài bước.

Husky mẹ dọa con người bỏ đi, lại nằm sụp xuống. Lũ chó con hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, ngủ rất yên bình, được mẹ bảo vệ rất an tâm.

Một người phụ nữ dắt con đi, nói: "Vì chó mẹ rất yêu con của nó nên mới không cho con chạm vào, đây là tình mẫu tử đó, giống như mẹ yêu con vậy."

Bạn nhỏ: "Thế à mẹ, con cũng yêu mẹ."

Tống Hề Đào: "?"

Lần đầu tiên vừa làm bố vừa làm mẹ, Tống Hề Đào cảm thấy rất lạ lẫm, cứ như gen của mình không có phần làm cha mẹ vậy.

Đến husky mẹ còn biết không cho người khác sờ chó con, mình thì ngày nào cũng để người ta sờ Tống Mộc Qua, có người còn không biết nhẹ tay nhẹ chân nữa chứ.

Không cho sờ mới là đúng sao?

Anh liếc mắt, cẩn thận nhìn lướt qua mẹ chó mẫu mực, phải như vậy sao? Có cần dữ hơn không?

Bản năng động vật cũng là bản năng của con người mà.

Tống Hề Đào bắt chước husky mẹ, hung dữ nhăn mũi nhe răng, giả vờ mình là người không dễ đυ.ng vào.

Tống Mộc Qua ngẩng đầu nhìn thấy bố làm trò hề, được chọc cười khanh khách.

Tống Hề Đào "gâu" một tiếng, cục cưng vừa cười vừa ngửa người ra sau, như muốn lăn ra đất.

Tống Hề Đào nhíu mày, vất vả giữ lấy cục cưng, buồn cười lắm sao?

Bé con ơi, con phải ngoan ngoãn ngủ như lũ chó con nhà bên cạnh thì husky giả vờ hung dữ mới có tác dụng chứ.

Con mà cười thì ai còn thấy bố dữ nữa.

Tống Hề Đào lật Tống Mộc Qua lại, không cho bé nhìn thấy biểu cảm của mình, tiểu Mộc Qua cuối cùng cũng yên lặng, phì phì bọt mép chơi đùa.

Dường như có tiếng bước chân đang tới gần.

Tống Hề Đào lập tức cắn răng nhíu mày, hung thần ác sát nhìn sang.

Dữ, siêu dữ!

Tống Quắc vỗ một cái vào lưng anh: "Làm cái trò gì vậy?"

Tống Hề Đào khó mà nói là mình đang học chó: “Chọc ba thôi ạ."

Cùng phơi nắng với husky nửa tháng, thấy lũ chó con từ chỗ ban đầu ngày nào cũng nhắm mắt chỉ biết tìm sữa uống, giờ đã lông lá xù xì, tứ chi linh hoạt chạy loạn trong ổ chó, thỉnh thoảng va vào husky mẹ, bị husky mẹ đá ra một cước.

Tình mẫu tử của husky mẹ dường như sắp biến mất rồi.

Tống Hề Đào phát hiện ra chỗ mình mạnh hơn husky rồi, cuối cùng anh cũng không còn thua chó nữa.

Tình phụ tử của anh dành cho Mộc Qua sẽ không bao giờ biến mất!

Tống Mộc Qua cực kỳ thích những chú chó con này, đặc biệt là một chú husky nhỏ mắt xanh, trên trán có "ba ngọn lửa" rất cân đối và chuẩn mực, thường xuyên "vượt ngục" đâm vào chân Tống Hề Đào: “oẳng oẳng" kêu.

Lúc này, chủ chó sẽ dùng cần câu câu một miếng thịt gà thơm lừng, vững như bàn thạch dụ chú chó con quay về ổ.

"Oẳng!" Chú chó con "não cá vàng" loay hoay mãi với đôi chân ngắn ngủn, chỉ liếʍ được một chút thịt gà, còn phải để dành làm mồi lần sau.

Tống Mộc Qua đưa mắt theo miếng thịt gà hay chó con đó di chuyển, mấp máy môi "oẳng oẳng" một cách ngọng nghịu, phát âm không giống lắm, giống như đang thổi hơi.

Tống Hề Đào học chó lớn, Tống Mộc Qua học chó nhỏ, hai bố con đều có "mentor" riêng của mình, vừa nhìn đã biết là bố con, hơn nữa còn rất ham học hỏi.

Tống Hề Đào: "Bé con, con đang học chó con à?"