Chương 38

“Mẹ sao vậy ạ?” Tống Hề Đào tinh ý nhận ra sắc mặt Giang Mộng Lệ trở nên tệ.

“Không sao.” Giang Mộng Lệ cười gượng. Đến khi ra khỏi tàu điện ngầm, không còn ai xung quanh, bà mới chỉ vào bụng con trai hỏi: “Lạnh à? Sao bụng con lại quấn nhiều lớp áo thế?”

Tống Hề Đào: “Là mỡ… ”

“Mẹ xem nào.” Giang Mộng Lệ đưa tay sờ thử: “mỡ” tròn đều, nhưng không thể xác định được là có vấn đề ở cơ quan nào. Bà định buông ra, bỗng nhiên, cảm thấy có thứ gì đó động đậy trong lòng bàn tay.

Nếu Tống Hề Đào là con gái, Giang Mộng Lệ có thể chắc chắn một trăm phần trăm là thai máy, nhưng Tống Hề Đào là con trai bà!

Sắc mặt Tống Hề Đào hồng hào, trắng trẻo hơn bình thường, thần thái có chút lười nhác, nhưng không hề có biểu hiện khó chịu, ít nhất không phải dấu hiệu của bệnh nặng.

Giang Mộng Lệ đã làm bác sĩ hai mươi năm, gặp vô số bệnh nan y, bà giữ bình tĩnh, nhìn con trai: “Vừa nãy bụng con có cảm giác gì không?”

Tống Hề Đào suy nghĩ một lát: “Ruột chuyển động? Dạo này ăn uống tạp nham quá, có lẽ dạ dày không tốt.”

Giang Mộng Lệ: “Dạo này? Không phải lần đầu tiên cảm thấy sao?”

Tống Hề Đào: “Trong vòng một tháng nay ạ.”

Giang Mộng Lệ: “Ăn uống thế nào?”

Tống Nhạn Lý nhanh nhảu trả lời: “Ăn khỏe lắm ạ!”

Giang Mộng Lệ: “Đi vệ sinh có bình thường không?”

Tống Hề Đào gật đầu.

Giang Mộng Lệ: “Con có thấy khó chịu ở đâu không?”

Tống Hề Đào: “Không ạ.”

Giang Mộng Lệ lập tức gọi điện hỏi đồng nghiệp ở phòng siêu âm bệnh viện xem tan làm chưa.

“Chờ tôi một chút, tôi qua ngay.”

Giang Mộng Lệ ra lệnh cho Tống Quách đưa con gái về ngủ, còn bà đưa Tống Hề Đào đi bệnh viện kiểm tra.

Hai mẹ con đón taxi bên đường, thẳng tiến bệnh viện.

Giang Mộng Lệ bảo bác sĩ ra ngoài, rồi nói với Tống Hề Đào: “Nằm lên đi con.”

Tống Hề Đào cẩn thận hỏi: “Mẹ, đây không phải con béo lên sao ạ?”

Giang Mộng Lệ: “Mẹ hy vọng là con béo lên.”

Bụng Tống Hề Đào được bôi đầy gel siêu âm, trong đầu cậu thì một loạt hình ảnh lướt qua như cuốn phim quay chậm. Biểu cảm của mẹ nói với cậu rằng có chuyện lớn rồi, cậu có lẽ không còn sống được bao lâu nữa.

Cậu hồi tưởng lại nửa đời người của mình: người thân, bạn bè, bạn học, và cả bộ truyện tranh vẫn đang được sáng tác dở.

Tống Hề Đào từng hỏi Thời Lưu, tại sao lại chọn hợp tác với cậu. Thời Lưu nói là do nhà xuất bản giới thiệu, sau đó anh ta xem tác phẩm của Tống Hề Đào, thấy phong cách vẽ phù hợp, quan trọng nhất là anh ta sáng tác kịch bản chậm, cần tìm một người kiên trì cùng anh ta mài dũa trong vài năm, không thể là người nóng vội. Tống Hề Đào vừa đúng như vậy.

Haizz, nếu cậu mắc bệnh nan y, thì sẽ không thể hoàn thành tác phẩm rồi.

Nếu cuộc đời cậu cứ thế mà dừng lại, vậy thì thật là vô ích khi phải đau khổ học toán.

Mười phút sau, Giang Mộng Lệ đưa ảnh siêu âm cho bác sĩ sản phụ khoa quen biết xem.

Đối phương gửi cho bà một dòng tin nhắn: “Năm sáu tháng, thai nhi phát triển tốt.”

Giang Mộng Lệ tối sầm mặt mũi.

Tống Hề Đào là con trai mà! Sao có thể mang thai được?

Nếu không phải là hình ảnh siêu âm 4D sống động đang đặt trước mặt bà, người khác dù nói một ngàn lần, một vạn lần bà cũng không tin.

Tống Hề Đào thấy tay mẹ run rẩy, không còn màng đến nỗi buồn của mình nữa, ngồi dậy ôm lấy bà: “Mẹ ơi, mẹ ơi, y học bây giờ phát triển thế này, bệnh gì cũng chữa được, mẹ đừng lo lắng, con sẽ không chết đâu.”