Chương 26

Trong phòng có hai chiếc ghế, Tống Hề Đào cẩn thận đặt mông xuống, vừa rời khỏi nước lạnh lại thấy hơi nóng: "Tôi..."

Chữ "khát" còn chưa kịp nói ra, Mạnh Tư Trình đã rót cho cậu một ly nước.

Tống Hề Đào bỗng chốc không nói được gì. Mạnh Tư Trình chỉ là có lòng tốt muốn dạy cậu toán, nếu anh ấy làm giáo viên, chắc chắn sẽ là một trong những người tận tâm nhất, kiểu như mất điện cũng phải bật đèn pin chấm bài.

Cậu nuốt nước bọt: "Tôi có thể đi ngủ luôn không?"

Mạnh Tư Trình thậm chí còn nhìn đồng hồ: "Quá sớm."

Tống Hề Đào một tay chống trán, cố gắng thở đều, cảm thấy mình bị sốt rồi.

Bên tai, là giọng nói trầm tĩnh của Mạnh Tư Trình, những gì anh nói đã không còn thuộc về "quốc gia" của Tống Hề Đào nữa rồi.

Sau ba năm lãng quên, trình độ toán học của Tống Hề Đào đã trở lại cấp tiểu học.

Cậu lén lút bịt tai, thỉnh thoảng gật đầu.

Mạnh Tư Trình chắc hẳn rất tự hào về việc đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi đại học năm đó, bao nhiêu năm rồi, say vẫn còn nhớ đề.

"Ừm, hiểu rồi."

"Khai sáng."

"Thì ra là vậy."

Qua ba năm, kỹ năng đối phó của Tống Hề Đào cũng tiến bộ đáng kể.

Mạnh Tư Trình: "Nhắc lại công thức tôi vừa nói."

Tống Hề Đào: "..."

Mạnh Tư Trình lại đọc thêm một lần.

Nếu là Tống Hề Đào của năm lớp mười hai, Mạnh Tư Trình đọc hai lần cậu chắc chắn đã nhớ ra rồi.

Nhưng cậu bây giờ là đào của năm ba đại học, toán quá tệ, tệ đến mức cốt lõi rồi.

Tống Hề Đào với đôi mắt đen láy nhìn Mạnh Tư Trình, bờ mi chớp chớp vẻ vô tội, đáng thương và bất lực.

Mạnh Tư Trình véo nhẹ má cậu: "Trên mặt tôi có đề bài à?"

Tống Hề Đào: "Không nhớ nổi một ký hiệu nào cả."

Mạnh Tư Trình đột nhiên nhíu mày, như thể gặp phải một vấn đề đặc biệt khó giải quyết, kế hoạch giảng dạy bị phá vỡ hoàn toàn. Anh im lặng một lúc lâu, rồi nói: "Đừng lo, chúng ta bắt đầu học thuộc công thức lại từ đầu."

Tống Hề Đào: "..."

Trong một phút Mạnh Tư Trình im lặng, Tống Hề Đào bỗng thấy anh hơi đáng thương.

Học toán đối với cậu là ác mộng, còn đối với Mạnh Tư Trình, việc dạy cho một kẻ ngốc có lẽ cũng là ác mộng của anh, chỉ là Mạnh Tư Trình đã say, không thể thoát khỏi ác mộng đó.

Nếu ở đây là một bạn học Thanh Hoa hay Bắc Đại, chỉ cần vài câu đối đáp đúng "mật mã toán học" với Mạnh Tư Trình, có lẽ anh đã có thể yên tâm ngủ rồi.

Cậu đau khổ xoa mặt, nhìn ngang nhìn dọc, tìm xem có cách nào để chuyển hướng sự chú ý của Mạnh Tư Trình không.

Khoan đã? Chỗ đó???

Chết tiệt, lại hiểu ra ngay lập tức, mà không phải là toán học.

Tống Hề Đào mở to mắt, không phải chứ, Mạnh Tư Trình sao lại còn quá đáng hơn lần trước?

Lúc này cậu mới nhận ra, thực ra hơi thở của Mạnh Tư Trình cũng rất nặng nề, chỉ là cậu quá chú tâm vào bản thân mà bỏ qua Mạnh Tư Trình.

Đúng lúc này, điện thoại trên bàn reo lên, là cuộc gọi WeChat của Diêu Chiếu.

Tống Hề Đào nhấc máy, liền nghe thấy giọng Diêu Chiếu lảm nhảm, đại ý là nhân viên phục vụ đã nhầm rượu, họ đều uống phải rượu có pha thêm của người khác, nếu khó chịu trong người thì uống nhiều nước, không được thì đi bệnh viện.

Cậu vừa đặt điện thoại xuống, điện thoại của Mạnh Tư Trình lại reo lên.

Diêu Chiếu lặp lại lời đó một lần nữa, rõ ràng lần thứ hai cậu ta cáu kỉnh hơn, Tống Hề Đào nghe thấy một người vốn rất lịch sự như cậu ấy lại chửi thề ba câu.