Say rượu dễ xảy ra tai nạn ngã lầu lắm. Nếu Mạnh Tư Trình mà leo rào chắn, cậu phải lao tới cứu người.
Hai mươi phút sau, Tống Hề Đào cảm thấy hơi nóng, muốn về phòng tắm. Phòng tắm ở trường tệ quá, cậu đã mang quần áo theo, định tắm rửa thoải mái một chút.
Nhưng Mạnh Tư Trình vẫn đứng đó thẫn thờ. Tống Hề Đào do dự một lát, khẽ gọi: "Mạnh Tư Trình, cậu..."
Nghe thấy tiếng cậu, Mạnh Tư Trình liền quay người lại.
Tống Hề Đào cuối cùng cũng đối mặt và nhìn kỹ khuôn mặt của anh.
Sau ba năm, thiếu niên đã trở thành thanh niên, ánh mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, bờ vai rộng hơn, đôi môi cũng mím chặt.
Tống Hề Đào tin rằng Mạnh Tư Trình chắc hẳn vừa bước xuống bục nhận giải cuộc thi, vì lúc này anh đang mặc áo sơ mi trắng và quần âu thường ngày, rất phù hợp để nhận giải.
Mạnh Tư Trình: "Không hiểu bài nào?"
Tống Hề Đào lập tức da đầu tê dại.
Không đâu mà.
Giọng Mạnh Tư Trình rất ôn hòa, kiên nhẫn, thậm chí còn dễ nghe hơn bất kỳ lời nào anh nói trong phòng bao vừa nãy, nhưng mà...
Trong lòng Tống Hề Đào chỉ có hai chữ, chạy mau!
Chạy chậm sẽ bị lôi đi học toán mất.
Có người toán đã dốt rồi, thể thao cũng chẳng khá hơn.
Giây tiếp theo, Tống Hề Đào bị nắm chặt cổ tay.
Phòng của Mạnh Tư Trình hóa ra ở ngay phía sau, thảo nào anh lại đứng đây hóng gió!
Uổng công cậu sợ anh leo rào chắn nên đứng canh lâu đến vậy. Tống Hề Đào giằng tay mình ra.
Hai người giằng co, nhân viên bộ phận khách sạn đi ngang qua lập tức nhìn sang.
Mạnh Tư Trình vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng Tống Hề Đào vì chuyện lần trước mà chột dạ, không khỏi lớn tiếng thanh minh: "Vừa nãy cậu nói làm bài cuối cùng của cuộc thi toán như thế nào ấy nhỉ? Tôi chưa nghe rõ."
Cậu vừa nói xong, ánh mắt tò mò đầy dò hỏi của nhân viên khách sạn lập tức biến thành vẻ kính nể.
Tống Hề Đào đứng thẳng tắp, hệt như một học sinh giỏi đang chờ được thầy khen.
Mạnh Tư Trình: "Vào trong nói."
Tít tít, cửa phòng được mở, Tống Hề Đào liền được "mời" vào phòng.
Đèn bật sáng cùng lúc cửa đóng lại, Tống Hề Đào có linh cảm về những gì sắp xảy ra.
"Lâm Phi Lưu hình như rất hứng thú với cuộc thi này, tôi đi gọi cậu ấy đến nghe." Tống Hề Đào định lao ra khỏi cửa.
Trong đôi mắt đen láy của Mạnh Tư Trình thoáng hiện vẻ mơ hồ, Lâm Phi Lưu là ai?
Tống Hề Đào cố gắng đυ.c nước béo cò: "Vậy cậu có nhớ tôi là ai không? Tôi là Diêu Chiếu đó, người bên ngoài còn đang chờ tôi ăn sinh nhật kia mà."
Mạnh Tư Trình: "Tống Hề Đào."
Tống Hề Đào biết đêm nay kiểu gì cũng không thoát khỏi bài toán. Mạnh Tư Trình có lẽ là kiểu người say rượu cần được lắng nghe. Nếu anh ấy mà chạy ra ngoài túm lấy nhân viên dọn phòng để giảng bài, cô ấy sẽ bất lực đến mức nào đây: "Vậy tôi đi tắm trước đã rồi nghe, tôi nóng quá."
Bây giờ cậu như đang ở trong phòng ký túc xá mất điện, l*иg ngực nóng ran.
Mạnh Tư Trình nhìn cậu, nhận thấy cậu thực sự cần tắm chứ không phải muốn chuồn, bèn giúp cậu đẩy cửa phòng tắm ra.
Tống Hề Đào lách người vào, mở vòi sen, tắm liền hai mươi phút. Đào hộp cũng có thể nấu chín rồi. Cậu khoác áo choàng tắm, nước vẫn còn nhỏ giọt mà bước ra.
Mạnh Tư Trình ngồi thẳng trên ghế, chăm chú nhìn vào một cuốn sổ tay màu xanh.
Tống Hề Đào: "..." Sao khách sạn nào cũng có cẩm nang phòng chống lừa đảo thế nhỉ.