Chương 20

Cốt truyện quyền mưu mạnh mẽ và nét bút sắc sảo tuyệt đẹp đã khiến bộ truyện tranh này trở nên nổi tiếng ngay lập tức.

Tống Hề Đào kiếm được khoản bản quyền không nhỏ, mỗi ngày vùi đầu vào vẽ tranh, đắm chìm trong việc kiếm tiền.

Một ngày nọ, cậu vẫn đang ngồi trước bàn vẽ tranh, bạn cùng phòng đối diện giường, Lương Dịch, nửa đêm giật mình tỉnh dậy, kêu lên một tiếng “Ôi trời”.

Tống Hề Đào: “Sao thế?”

Lương Dịch vẫn còn sợ hãi: “Mơ thấy tôi đang ở phòng thi toán cao khảo, tôi đến cả sin, cos cũng không hiểu nữa rồi, nếu mà xuyên về quá khứ thì đời này tôi coi như xong!”

Tống Hề Đào cũng cảm thán, thật đáng sợ, cậu đã ba năm không động đến toán rồi.

Lương Dịch khuyên cậu đi ngủ: “Đừng thức khuya nữa Đào Tử, bây giờ đang thịnh hành kiểu đột tử rồi trọng sinh, nếu mà về lại cấp ba thì cậu xong đời luôn.”

Ôi trời, Lương Dịch thật biết cách hù dọa Tống Hề Đào mà.

Tống Hề Đào bỗng cảm thấy tim và đầu đập thình thịch, lăn lê bò toài lên giường, nhắm mắt lại.

Trước mắt cậu lại hiện lên đáp án các câu trắc nghiệm toán năm nào.

“…”

Tuy không nhớ đề bài, nhưng các lựa chọn đã in sâu vào đầu.

Hình như có chút lợi thế khi trọng sinh thì phải.

Khoan đã, có vẻ việc nhớ được còn đáng sợ hơn cả việc quên đi.

Tống Hề Đào ôm mặt, lăn qua lăn lại trên giường, tiếc là chiếc giường quá nhỏ, mang lại cảm giác chật chội không chỗ trốn giống hệt ba năm trước.

Mạnh Tư Trình đúng là có khả năng tẩy não quá mạnh.



Mùa hè cuối năm thứ ba đại học, chiều thứ Bảy, lưỡi lửa nóng rực của mặt trời càn quét phương Nam, Nam Thị nơi Tống Hề Đào ở liên tục báo động nhiệt độ cao.

Chiếc điều hòa mới xuất xưởng ba năm đã hoạt động một cách yếu ớt, mỗi tòa nhà đều kêu rè rè, đột nhiên, thế giới yên tĩnh trong chốc lát, sau đó là tiếng rêи ɾỉ bùng nổ từ khắp các ngóc ngách.

Cả khu sinh hoạt bị mất điện, thời gian khôi phục không xác định.

Tống Hề Đào ngủ trưa trong bóng mát còn sót lại của điều hòa, đắp chăn mỏng mùa xuân, dần dần bị nóng đến tỉnh giấc, mồ hôi chảy dài từ khóe trán qua má hồng hào, như một quả đào vừa được rửa qua nước.

Cậu tỉnh dậy với mồ hôi đầm đìa, nhìn thông báo nhóm thì thấy một tiếng trước đã thông báo mất điện.

Tối còn phải vẽ tranh, cậu nhất định phải tìm một nơi có điều hòa.

Tống Hề Đào mở ứng dụng đặt khách sạn, khu vực khách sạn gần trường học hiện lên một mảng trắng xám.

Đối thủ ra tay quá nhanh, đều đã được đặt hết rồi.

Cậu thoát ứng dụng, định chuyển sang WeChat, hỏi xem bạn cùng phòng nào đã đặt được phòng, để cậu sang ngủ ké.

Một tin nhắn nhóm nhảy ra nhanh hơn.

[Nhóm cựu học sinh trường cấp ba số Bảy]

Khóa của Tống Hề Đào có những người học ở Nam Thị đã lập một nhóm, sau khi khai giảng năm nhất đại học có ăn một bữa, rồi sau đó lại trầm lắng.

Diêu Chiếu: [Bảy giờ tối nay, nhà hàng Kim Phủ, tôi tổ chức sinh nhật mời mọi người, nể mặt đến nhé, ăn uống no say còn bao luôn chỗ ở nha.]

[Sinh nhật chỉ muốn ở cùng đồng hương, nhớ nhà quá, đáng thương.jpg]

[Bao lì xì]

Diêu Chiếu, Diêu Chiếu cậu ta biết chứ, hình như đang học quan hệ quốc tế, năm tư chuẩn bị đi du học.

Diêu Chiếu thời cấp ba đã rất thích mời bạn bè ăn cơm, Tống Hề Đào từng ăn cơm của cậu ta ở căng tin, nên mới có quen biết.

Tống Hề Đào tiện tay nhấn vào bao lì xì, 86.6 tệ, tổng số tiền chỉ có hai trăm tệ, cậu là người may mắn nhất ngày hôm nay.