Đồng hồ báo thức lúc 5 giờ rưỡi sáng vang lên đúng giờ. Ba giây sau, một bàn tay thon dài trắng nõn từ trong chăn thò ra, "tách" một tiếng đập vào nút dừng.
Yên tĩnh trở lại.
Hai mươi phút sau, chuông lại reo.
Thiếu niên trên giường không thể trốn tránh, uể oải mặc quần áo, đánh răng rửa mặt.
Sau khi dùng nước lạnh rửa mặt, đôi má trắng hồng còn vương những giọt nước, những đường nét trên khuôn mặt ấm áp xinh đẹp dần trở nên sống động. Tống Hề Đào mở mắt ra, cau mày nhìn chằm chằm vào gương một lúc.
Trong bếp, dì Lưu đã làm xong sữa đậu nành và hấp xong bánh bao. Tống Hề Đào liền vội vàng chạy vào: "Cho cháu, cho cháu!"
Dì Lưu vừa gói đồ vừa xót xa nói: "Ngày nào cũng đi học sớm thế này, cơ thể làm sao chịu nổi đây."
"Anh hai cực khổ quá!"
Em gái của Tống Hề Đào, Tống Nhạn Lý, năm nay 7 tuổi, sở hữu một nguồn năng lượng dồi dào mà học sinh lớp 12 cũng phải ghen tị. Mỗi sáng năm giờ cô bé đã tự nguyện dậy cùng dì, còn Tống Hề Đào thì không.
Tống Hề Đào thật lòng nói: "Cố gắng học hành đi, không thì lớn lên sẽ giống như anh hai."
Tống Nhạn Lý: "Con muốn giống anh hai!"
Tống Hề Đào: "Tuyệt đối không được!"
Vì học không giỏi nhưng có năng khiếu vẽ, cậu chọn con đường học sinh mỹ thuật. Sau khi kết thúc đợt ôn luyện và kỳ thi chuyển ngành vào học kỳ một lớp 12, cậu đạt được điểm khá tốt. Cái giá phải trả là kiến thức các môn văn hóa dường như đã biến mất khỏi đầu cậu.
Dì Lưu rót hai cốc sữa đậu nành vào cốc loại lớn dùng một lần, có thể đựng được nhiều hơn loại thông thường một chút.
Tống Nhạn Lý tinh nghịch: "Wow, hai cốc sữa đậu nành, anh hai, anh có bạn gái rồi à!"
Tống Hề Đào: "Không có, đây là cho một anh khác uống."
Tống Nhạn Lý: "Con không tin."
Tống Hề Đào: "Tin hay không thì tùy."
Thân cốc hơi nóng, Tống Hề Đào lấy hai chiếc vỏ cốc để cách nhiệt.
Vỏ cốc là do cậu tự thiết kế hoa văn, hoa văn chỉ là nền, điểm chính là trên đó chi chít những công thức toán học – để có thể vừa uống sữa đậu nành vừa học thuộc.
Cậu đã cố gắng như vậy rồi mà toán vẫn không khá!
Tại sao có người có thể đạt điểm tuyệt đối môn toán, còn cậu thì dù cố gắng đến mấy cũng không thể đạt điểm đỗ?
Người đạt điểm tuyệt đối môn toán khiến Tống Hề Đào ghen tị đó chính là thủ khoa khối, Mạnh Tư Trình.
Hắn cực giỏi toán học, đề càng khó thì hắn lại càng nổi bật hơn so với những người khác.
Nghe nói Mạnh Tư Trình giảng bài rất thẳng vào trọng tâm, nói chuyện với hắn sẽ rất bổ ích, như thể nghe hắn nói một lời còn hơn đọc sách mười năm.
Mấy người bạn nữ xung quanh Tống Hề Đào đã nói như vậy.
Mười năm sách.
Tống Hề Đào vô cùng động lòng. Nhưng giữa cậu và Mạnh Tư Trình cách nhau mười mấy lớp, hai người thật sự không có giao thiệp gì. Mạnh Tư Trình lại rất lạnh lùng.
Tống Hề Đào vắt óc suy nghĩ, cuối cùng quyết định tặng Mạnh Tư Trình bữa sáng để rút ngắn khoảng cách giữa hai người.