Chương 63

“Sinh thần bát tự cháu biết không, nói cho chú biết.”

Hàn Vũ báo ngày tháng năm sinh và giờ sinh của mình, nhất là giờ sinh phải hỏi mẹ mãi, mẹ suy nghĩ hồi lâu mới trả lời được.

“Haizz, nếu cháu là con trai thì tốt biết mấy, tiếc quá!” Bố Trần thở dài nói.

“Sao lại là con trai thì tốt ạ, chú Trần, chú kỳ thị giới tính à!” Hàn Vũ có chút khó chịu đáp lại.

“Nếu cháu là con trai, chú nhất định sẽ nhận cháu làm đồ đệ cuối cùng, như vậy Trần gia chúng ta mới có thể tiếp tục truyền thừa được.”

“Chẳng phải chú đã truyền cho chị Tiểu Nhã rồi sao!” Hàn Vũ hỏi.

“Con bé có học, nhưng pháp thuật dùng không có lực đạo như nam giới, pháp thuật của Trần gia chỉ có nam giới mới có thể phát huy uy lực tối đa.”

“Hứ! Chú Trần, vậy chú cứ từ từ tìm đồ đệ cuối cùng của chú đi, cháu xin phép đứng sang một bên.”

“Cháu thì chú thật sự rất vừa mắt, nếu chú phá lệ thì sẽ tìm cháu trước. Nhưng đến lúc đó cháu phải đáp ứng tiêu chuẩn của chú và phải lập lời thề.” “Lời thề gì, tiêu chuẩn gì ạ?”

“Đó là vĩnh viễn không phá thân, mãi mãi giữ thân xử nữ cho đến khi có người kế nghiệp!” Bố Trần nghiêm túc nói.

Cái gì vậy, tuy ta là les, nhưng điều này hình như hơi khó khăn: “Chú Trần, chúng ta cứ vượt qua cửa ải này trước đã rồi hãy nói.”

Đêm xuống!

“Nhóc con, nói với cháu chuyện này nhé, cho chú xin chút máu của cháu, lát nữa sẽ cần dùng đến.” Bố Trần nói.

Hàn Vũ vừa nghe liền lùi lại hai bước: “Chú muốn bao nhiêu! Nhiều quá thì không được đâu ạ.”

“Xem cháu sợ kìa, không cần nhiều, chỉ một chút thôi!” Vừa nói vừa lấy ra một chiếc cốc nhỏ bằng đồng.

“Thế này còn không nhiều, cháu cắn ngón tay phải đến bao giờ mới đầy được ạ!” Hàn Vũ vội vàng lùi lại hai bước.

“Cắn ngón tay làm gì, chú giúp cháu, nhanh lắm!” Bố Trần dụ dỗ nói.

Trần Tiểu Nhã liếc nhìn Hàn Vũ nhát gan, không nói gì, lựa chọn làm lơ hai người.

“Cháu, cháu, cháu không thể có vết thương lớn, máu của cháu không đông, vết thương lớn sẽ mất máu mà chết đấy.” Hàn Vũ nức nở cầu xin.

“Yên tâm, có chú ở đây, cháu không chết được đâu!” Tiến lên nắm lấy tay Hàn Vũ, không biết từ đâu biến ra một con dao găm nhỏ rạch vào lòng bàn tay Hàn Vũ, máu chảy dọc theo lòng bàn tay, nhanh chóng làm đầy chiếc cốc. Dùng tro hương bôi trực tiếp lên vết thương của Hàn Vũ “Được rồi, tự tìm thứ gì băng bó lại là được.”

“Cháu có thứ gì để băng bó đâu, cũng không mang theo băng gạc, chú định hại chết cháu đấy à.” Hàn Vũ có cảm giác bị lừa.

Trần Tiểu Nhã cầm khăn tay đi đến trước mặt Hàn Vũ, cẩn thận băng bó cho cô: “Yên tâm đi, tro hương đó là tro trầm hương trong đỉnh, có thể tiêu viêm cầm máu, lát nữa sẽ hết đau thôi.”

“Hóa ra chị Tiểu Nhã cũng có lúc dịu dàng như vậy đấy!”

“Nhóc con, không được ve vãn con gái ta, nó thích đàn ông đấy, để ta biết được cháu bẻ cong nó thì xem ta xử lý cháu thế nào.” Bố Trần đe dọa nói.

“Chú Trần, cháu nào dám ạ, chị Tiểu Nhã lợi hại như vậy cháu nào dám, hơn nữa chị ấy lúc nào cũng mặt lạnh như tiền, ai mà tán tỉnh nổi chứ!” Chỉ cảm thấy lực băng bó trên tay rất mạnh, rất đau, nhìn lại thì thấy người trước mặt đang trừng mắt nhìn mình. Biết mình lỡ lời, ngượng ngùng gãi đầu lựa chọn im lặng. Ba người nghỉ ngơi một lát, chẳng mấy chốc đã đến nửa đêm.