Chương 62

“Alo? Vợ à?” Hàn Vũ đứng ở cổng trường gọi điện cho Ngụy Oánh Tuyết với vẻ mặt gian xảo.

“Ai là vợ cậu, đồ tiểu hỗn đản, gọi điện cho tôi làm gì?”

“Cậu chứ ai, cậu không phải vợ tôi thì ai là?”

“Ai là thì là, liên quan gì đến tôi, trưa nay cái cô đi với cậu xinh lắm đấy, đi tìm cô ta đi, đừng tìm tôi.”

Tút tút tút. Điện thoại bị cúp. Trưa nay cô ấy không về? Thấy mình và chị Tiểu Nhã rồi? Haizz, sao số mình khổ thế này!

“Hàn Vũ, người đến rồi, chúng ta vào thôi!” Trần Tiểu Nhã nói với Hàn Vũ.

Đằng sau Trần Tiểu Nhã là một người đàn ông trung niên, không cao lắm, chỉ khoảng một mét bảy, dáng người gầy gò.

“Chị Tiểu Nhã, đây là?”

“À, sư phụ của chị!”

“Tiểu Nhã, giới thiệu bố như vậy được sao? Chào bạn học, tôi là bố của Tiểu Nhã, cậu trai đẹp này là bạn trai của Tiểu Nhã nhà chúng tôi sao?” “Cháu chào chú, cháu là học muội của chị Tiểu Nhã, là con gái ạ.”

“À, là con gái à, chú mắt kém không nhìn ra, nhưng mà cách ăn mặc của cháu đúng là không nhìn ra là con gái!” Bố Trần nói với Tiểu Nhã: “Dẫn bố đi tham quan trường học đi! Bảo dẫn bố đến trường thì con không cho, chỗ này mà là chỗ ở được sao!!!” Bố Trần vừa đi vừa lẩm bẩm.

Đi quanh trường một vòng, bố Trần nói: “Trường học xây dựng thì không có vấn đề gì, không có vấn đề về phong thủy, xem ra nguồn âm khí chính là tòa ký túc xá đó, thôi đi, dẫn bố đến ký túc xá.”

“Chờ đã, cháu phải tìm người chặn lão Lưu lại, chú đợi cháu một lát!” Hàn Vũ gọi điện cho Tiêu Băng vẫn chưa rời khỏi trường để cầu cứu. Mấy người cùng nhau yểm hộ, thành công đưa bố Trần vào tòa ký túc xá.

“Ôi, ký túc xá này náo nhiệt ghê, Tiểu Nhã, con ở đây hơn một năm rồi sao? Bố phục con đấy! Dẫn bố đi xem cái cửa đó.”

Bố Trần đến trước cửa quan sát: “Tiểu Nhã, trên cửa này có phù chú, chỉ là dạo này hình như bị ai động vào, tấm ván phong cửa là gỗ táo sét đánh hiếm thấy, chắc hẳn trước đây để phong nó đã tốn không ít công sức. Bây giờ bên trong đang để thứ gì con có biết không? Lần cuối cùng mở cửa này là khi nào?”

Trần Tiểu Nhã trả lời: “Con không biết, bây giờ bên trong để gì con cũng không biết, mọi người đều nói chưa vào bao giờ. Tòa nhà này là do trường tiếp quản sau khi cải tạo, trước đây làm gì thì con không biết. Con chỉ dò la được bấy nhiêu thôi!”

“Haizz, tòa nhà này không nên giữ lại, thôi đi, tối nay lại đến!”

“Chị Tiểu Nhã, tối nay chị ở lại ký túc xá của bọn em đi, lát nữa em sẽ sắp xếp cho Tiêu Băng đi!” Hàn Vũ nói.

“Sao lại sắp xếp cho tớ đi, tối nay tớ không định về nhà mà!” Tiêu Băng nhỏ giọng nói.

“Cậu đi đâu cũng được, tóm lại tối nay không được ở lại ký túc xá, tớ làm vậy là vì muốn tốt cho cậu, chị Băng ngoan ngoãn nghe lời!” Hàn Vũ dỗ dành nói.

“Muốn tớ đi cũng được, sau khi xong việc phải kể chuyện cho tớ nghe.”

“Được, sau khi xong việc nếu cậu không sợ thì tớ sẽ kể hết cho cậu nghe!” Hàn Vũ rất bất lực, sao những người này lại nhiều chuyện thế không biết.

“Thôi được rồi, đi thôi đi thôi, trời sắp tối rồi!”

Bố Trần vừa hút thuốc vừa hỏi Hàn Vũ: “Tiểu Nhã nói máu của cháu có thể khiến hồn ma biến mất?”

“Vâng thưa chú Trần, cháu từ nhỏ đã như vậy, có thể nhìn thấy và cũng có thể xử lý chúng!” Hàn Vũ thành thật trả lời.