Chương 61

“Chuyện đó dễ thôi, để ông ấy trà trộn vào là được rồi, hôm nay cũng được, chiều nay được nghỉ, ký túc xá vắng người, tìm một phòng trống cho ông ấy ở một đêm không thành vấn đề.”

“Vậy thì phiền cậu rồi, nhưng có một điều cậu phải để ý đến ông ấy, ông ấy rất háo sắc!””

“Không phải chứ chị Tiểu Nhã, nhiệm vụ gian nan vậy sao? Em đã bảo mà, chuyện khiến chị phải khó xử thì chắc chắn rất khó giải quyết!” Hàn Vũ không dám nói thêm, còn muốn bái sư nữa đâu dám nhiều lời.

Haizz, định tối nay đến chỗ Ngụy Oánh Tuyết ngủ nhờ một đêm, xem ra là hỏng bét rồi. Vẫn là việc chính quan trọng hơn, mà lạ thật, mình xưa nay chẳng bao giờ quản mấy chuyện bao đồng này, sao cứ đến chỗ này lại biến thành người tốt đi lo chuyện bao đồng vậy: “Đúng rồi chị Tiểu Nhã, Diệp Tử chiều nay đến bệnh viện, chúng ta còn phải chạy một chuyến.”

“Được, chị biết rồi. Vậy trưa nay gặp nhau ở cổng trường nhé!”

Hàn Vũ đứng đợi ở cổng trường hồi lâu, nhìn khuôn viên dần vắng người, sao người này vẫn chưa ra, chậm thật, sắp một giờ rồi, không ra nữa e là không kịp nữa.

Đang lẩm bẩm thì thấy một mỹ nữ ăn mặc thời trang đi về phía mình.

Mặc quần loe jeans ôm sát, áo sơ mi trắng kiểu học sinh, mái tóc buông xõa phía sau như thác nước, quan trọng nhất là không đeo cái kính xấu xí đó, còn trang điểm nhẹ nhàng: “Chị Tiểu Nhã, chị đẹp quá, em nhìn đến mê mẩn rồi.”

“Bớt nịnh đi, mau đi thôi, muộn rồi!” Trần Tiểu Nhã tuy ăn mặc thời trang nhưng vẻ mặt lạnh tanh vẫn hiện rõ trên mặt.

“Sao ở trường chị phải ăn mặc như vậy? Chị ăn mặc thế này rất thời trang mà, sao phải ăn vận xấu xí như thế?”

“Sao em lắm lời thế, bao nhiêu câu hỏi vậy, đi mau, không cho nói nữa.”

“Ồ, không nói thì không nói nữa thôi!” Hàn Vũ biết ý im miệng.

“Diệp Tử, bọn tớ đến rồi!”

“Diệp Tử, đây là bạn học của con sao?” Mẹ Diệp Tử nói rất lịch sự.

“Dì ơi, dì cho cháu và Diệp Tử nói chuyện riêng một lát được không? Nhanh thôi.”

“Đi đi Diệp Tử, nhưng phải nhanh lên, đến lượt con rồi đấy.”

“Hàn Vũ, đây là ai vậy? Xinh thế, học trường mình sao?” Hàn Vũ nhìn Trần Tiểu Nhã hỏi.

“Hàn Vũ, không còn thời gian nữa, chúng ta lên sân thượng giải quyết nhanh gọn!” Trần Tiểu Nhã nói.

Ba người lên sân thượng, Trần Tiểu Nhã lập tức lấy ra gương bát quái, chỉ thấy cô lẩm bẩm, ngón tay vẽ trên gương bát quái, đột nhiên cô dùng gương bát quái chiếu vào trán Diệp Tử rồi từ từ di chuyển xuống, khi di chuyển đến bụng Diệp Tử thì hét lên với Hàn Vũ: “Dùng máu của em chấm lên trán nó, nhanh lên!”

“Ồ!” Hàn Vũ lúc này mới phản ứng lại, vội vàng cắn ngón tay chấm lên trán Diệp Tử.

“Đồ ngốc, chấm lên nó, em chấm lên Diệp Tử làm gì!” Trần Tiểu Nhã trừng mắt nhìn Hàn Vũ.

“Ồ! Ồ!” Hàn Vũ vừa chấm xuống thì thấy con quỷ nhỏ giãy giụa rồi biến mất.

Bàn tay đã thò vào trong bụng cũng từ từ rút ra theo chuyển động của gương bát quái. Con quỷ nhỏ với vẻ mặt dữ tợn nhìn Hàn Vũ và Trần Tiểu Nhã, rồi nhanh chóng biến mất.

“Chị Tiểu Nhã, vậy là xong rồi sao?”

“Chưa!” Trần Tiểu Nhã nói rồi nắm lấy ngón tay bị cắn của Hàn Vũ vẽ một lá bùa nhỏ trên bụng Diệp Tử: “Như vậy là được rồi, Diệp Tử, bùa máu này phải đến ngày mai em mới được rửa, nhớ kỹ đấy.”

“Vâng, cảm ơn cậu!” Diệp Tử nói đầy cảm kích: “Không ngờ lại đơn giản thế này, còn tưởng sẽ xuất hiện cảnh tượng kinh khủng gì đó nữa.”