Trần Tiểu Nhã quay đầu lại cười nham hiểm: “Sao vậy? Sợ rồi à? Lúc đánh quỷ cậu rất oai phong mà, cảnh tượng này đã sợ rồi?”
“Hì hì, em không phải sợ, chỉ là thấy mấy thứ này hơi ghê tởm thôi!”
“Yên tâm, máu của cậu là pháp bảo, chúng không làm hại được cậu đâu!” Trần Tiểu Nhã vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một chiếc gương bát quái nhỏ xíu cầm trên tay, dáng vẻ cầm thật đẹp trai.
“Ôi trời sao ở đây nhiều nữ quỷ thế, chị xem kìa, cánh cửa đó có ánh sáng!”
“Suỵt, cậu muốn bọn chúng nhìn thấy cậu à!” Trần Tiểu Nhã trừng mắt nhìn Hàn Vũ một cái. Tình hình hiện tại thật sự rất khó khăn, Trần Tiểu Nhã cũng không biết lát nữa mình có thể đối phó được hay không.
Càng đến gần cửa, âm khí càng nặng, quỷ hồn càng nhiều, nhưng kỳ lạ là chúng dường như không nhìn thấy chúng ta, chỉ lờ đờ lang thang với vẻ mặt hoang mang, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, không có vẻ hung dữ.
Ánh sáng xanh lóe lên từ khe cửa, cánh cửa cũng rung lắc, giống như gió thổi mạnh làm cánh cửa kêu cọt kẹt, bên trong cửa truyền đến tiếng ồn ào, dường như bên trong có rất nhiều người, nói đúng hơn là rất nhiều quỷ quái mới phải.
Trần Tiểu Nhã đột nhiên dừng lại, chặn Hàn Vũ lại: “Đừng đi nữa, chúng ta quay lại.”
“Sao vậy chị Tiểu Nhã, tại sao lại quay lại?”
“Suỵt, quay lại rồi nói!”
Hai người trở về tầng ba, Trần Tiểu Nhã nói: “Về ngủ đi, cứ coi như không có chuyện gì xảy ra, ngày mai tôi đến tìm cậu, chúng ta bàn bạc lại!” Nói xong, cô ấy cũng quay người lên tầng ba.
Hôm sau, sáng sớm tôi đã vội vàng rửa mặt xong đi tìm chị Tiểu Nhã, nhưng người trong ký túc xá của cô ấy nói cô ấy đã ra ngoài từ sáng sớm, bất đắc dĩ tôi chỉ có thể tìm cô ấy vào giờ ra chơi.
Vừa tan tiết một là tôi đã đến thẳng lớp cô ấy, tôi vừa đứng ở cửa lớp 10/4 là Lưu Siêu đã nhìn thấy tôi, còn tưởng tôi đến tìm hắn ta, tên này sợ đến mức chạy thẳng ra cửa sau.
Tôi gõ cửa gọi “Trần Tiểu Nhã có ở đây không?”, nhưng không ngờ Ngụy Oánh Tuyết lại đang ngồi trên ghế cạnh bục giảng, tôi thật xui xẻo.
May mà tạo hình của chị Tiểu Nhã cũng không gây ra hiểu lầm.
“Không phải nói tôi tìm cậu sao, sao cậu lại đến tìm tôi?”
“Tôi không sốt ruột sao được, có chuyện mà không nói thì chết mất. Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi!” Hàn Vũ rất muốn rời khỏi đây, bởi vì người ngồi bên trong thật sự rất đáng sợ.
“Hôm qua tại sao đột nhiên dừng lại, không đến xem cánh cửa đó nữa vậy chị Tiểu Nhã?”
“Tôi không xử lý được chuyện này, cánh cửa đó quá kỳ quái. Hai chúng ta cộng lại cũng không được, cho dù chảy hết máu trên người cậu cũng chưa chắc xử lý được.” Trần Tiểu Nhã nói nghiêm túc.
“Vậy phải làm sao bây giờ? Ký túc xá này e là không ở được nữa rồi, chị xem ban đêm toàn những thứ đó bay lượn, đây thành ra người quỷ chung sống một nhà rồi, cứ tiếp tục thế này sẽ chết người đấy. Chị Tiểu Nhã, chị nghĩ cách gì đi chứ.”
“Tôi muốn mời sư phụ tôi đến xem giúp, nhưng có một vấn đề cần cậu giúp tôi giải quyết.”
“Chị cứ nói đi chị Tiểu Nhã!”
Trần Tiểu Nhã nói với vẻ mặt khó xử: “Ông ấy là đàn ông, muốn để ông ấy nhìn thấy cảnh tượng lúc 12 giờ đêm thì phải để ông ấy ở lại ký túc xá nữ một đêm, cậu cũng biết lão Lưu canh giữ rất nghiêm ngặt.”