Chương 59

Trần Tiểu Nhã vẫn với khuôn mặt lạnh tanh nói: “Cậu ra ngoài, tôi có chuyện muốn nói.”

“Ồ!” Hàn Vũ lon ton đi theo Trần Tiểu Nhã, chỉ để lại ba người trong ký túc xá ngơ ngác nhìn nhau.

“Hai cậu nói xem đây là tình huống gì, đến cả người như cô ấy mà cậu ta cũng tán được à?” Tiêu Băng không dám tin hỏi. Cao Mai và Đan Đan chỉ đáp lại Tiêu Băng bằng vẻ mặt “trời biết” rồi cười rời khỏi ký túc xá.

“Tối qua cậu không có ở đây, cái cửa đó ban đêm đã động rồi!” Trần Tiểu Nhã nói rất nghiêm túc.

“Chị Tiểu Nhã, tình hình là sao? Cái cửa động là có ý gì?”

“Tôi cũng không rõ lắm, tối qua những thứ trong tòa nhà dường như hoạt động bất thường, hơn nữa trong cánh cửa đó dường như có ánh sáng!”

“Sao lại như vậy? À đúng rồi, hôm qua lúc tiêu diệt con quỷ đó ở sân bóng rổ, em đã cảm thấy bầu trời phía trên ký túc xá dường như tối hơn bình thường một chút, cảm giác có gì đó không ổn, nhưng cũng không nghĩ nhiều, nếu như chị nói vậy thì thật sự tệ rồi!” Hàn Vũ nói ra thắc mắc của mình hôm qua.

“Hôm qua tôi đã thấy, đúng là giống như cậu thấy, nhưng mà trong cánh cửa đó rốt cuộc là cái gì, bên trong có sức mạnh lớn đến đâu thì đều chưa biết, tối nay đúng 12 giờ cậu đến chỗ cầu thang tầng ba đợi tôi, chúng ta đi xem nó rốt cuộc là thứ gì.”

“Vâng chị Tiểu Nhã, nhưng mà chị có cần mang theo vũ khí gì không? Có cần em giúp chị cầm không? Mọi người bắt quỷ không phải đều dùng bùa chú, kiếm gỗ đào và áo đạo sĩ sao?”

Trần Tiểu Nhã nhìn tên ngốc này có chút đau đầu, khuôn mặt lạnh tanh cũng lộ ra vẻ chán ghét: “Cậu xem phim nhiều quá rồi đấy, bị bệnh à!”

Nhìn bóng lưng Trần Tiểu Nhã rời đi, vừa rồi mình nhìn thấy gì vậy? Khuôn mặt cô ấy vậy mà cũng có biểu cảm, hơn nữa lại là biểu cảm chán ghét, mình có ngốc đến thế sao, sao hôm nay ai cũng biểu cảm như vậy!

Vừa đến 12 giờ, Hàn Vũ liền lặng lẽ rời khỏi ký túc xá, đến cầu thang đợi Trần Tiểu Nhã. Chỉ đợi một phút, Trần Tiểu Nhã đã đến, trong một phút ngắn ngủi đó, Hàn Vũ đã nhìn thấy hai vật thể trôi nổi, cảm giác chết đã lâu lắm rồi.

“Chị Tiểu Nhã, nơi này thật sự tà môn, mới một lúc mà đã có hai con trôi qua rồi, thật đáng sợ quá!”

“Không chỉ vậy đâu, trên lầu còn nữa, càng ngày càng náo nhiệt, cứ tiếp tục thế này thì chúng ta chẳng khác gì nghĩa địa.”

Trần Tiểu Nhã ban đêm dường như khác với ban ngày, còn biết nói đùa nữa. Cô ấy mặc một bộ đồ thể thao, không phải áo đạo sĩ như Hàn Vũ nói, điều này khiến Hàn Vũ hơi thất vọng một chút, vốn tưởng sẽ được thấy cảnh tượng như trong phim của Lâm Chánh Anh, xem ra là không được rồi.

“Này, ngẩn người ra đó làm gì, đi thôi?” Trần Tiểu Nhã gọi Hàn Vũ đang suy nghĩ vẩn vơ.

“Chị Tiểu Nhã, tầng hai này đáng sợ quá, nhiều khói mù và những thứ này quá.” Hàn Vũ có chút run rẩy đi theo Trần Tiểu Nhã bước vào hành lang tầng hai.

“Cẩn thận dưới chân!”

Hàn Vũ cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện mặt đất bị âm khí bao phủ trông như thế nào. Trên mặt đất toàn là rắn rết chuột bọ, còn có một số chất lỏng bẩn thỉu kinh tởm, đây là lần đầu tiên Hàn Vũ nhìn thấy cảnh tượng như vậy: “Chị Tiểu Nhã, kinh tởm quá, đáng sợ quá, em chưa bao giờ thấy cảnh này.”