Chương 58

A, cô ấy không nhắc thì tôi cũng quên mất trong tay mình còn đang cầm những lá thư tình này, vội vàng ném lên ghế sô pha, nói với vẻ mặt lúng túng: “Chạy vội quá nên quên mất, nhưng điều này chứng minh là em chưa xem một lá nào cả, tất cả đều ở đây, cô vứt hộ em đi!”

Nói xong, hắn ta liền ôm lấy vòng eo thon mềm mại. Dù cô ấy có né tránh, vùng vẫy thế nào cũng không buông tay.

“Cậu buông ra, tôi vẫn chưa hết giận, không cho phép cậu chạm vào tôi.”

“Ghen rồi phải không? Dù sao em cũng đã nói rõ ràng rồi, cô cũng chứng kiến toàn bộ quá trình mà. Còn chuyện chưa hết giận thì dễ thôi!” Hàn Vũ nói rồi dùng đôi môi nóng bỏng của mình để sưởi ấm tảng băng kia. Mặc cho cô ấy né tránh, mặc cho cô ấy đẩy ra, mặc cho cô ấy tức giận, cuối cùng cũng tan chảy trong nụ hôn quyến rũ này.

Nhẹ nhàng buông đôi môi đang thở dốc ra, ôm người đã mềm nhũn trong vòng tay, mỉm cười đầy khıêυ khí©h: “Còn giận nữa không?”

Ngụy Oánh Tuyết dựa vào lòng hắn thở dốc nói: “Không giận mới lạ, đồ lăng nhăng.”

Hàn Vũ bế cô lên, đặt xuống ghế sô pha, tiếp tục giữ chặt người đã mềm nhũn trong vòng tay.

“Mau buông tôi ra, đây là phòng làm việc, đừng làm loạn.” Ngụy Oánh Tuyết nói, nắm tay nhỏ nhắn đánh yêu vào Hàn Vũ.

“Hửm? Cô đừng hiểu lầm, tôi biết đây là phòng làm việc, cô nghĩ nhiều rồi đấy. Tôi chỉ thấy cô mệt nên cho cô ngồi một lát thôi, mà sô pha lạnh quá, ngồi trong lòng tôi vẫn tốt hơn!” Vẻ mặt của Hàn Vũ thật gian xảo, ai cũng có thể nhìn ra hắn ta cố ý, cố tình làm ra vẻ mờ ám khiến người ta hiểu lầm, cố tình trêu chọc Ngụy Oánh Tuyết.

“Tôi... tôi không có nghĩ nhiều, là cậu làm chuyện không đúng lúc đúng chỗ, cậu lại bắt nạt tôi!” Ngụy Oánh Tuyết nghe những lời vô lại của Hàn Vũ, khuôn mặt nhỏ nhắn càng đỏ hơn, mình nghĩ nhiều sao? Rõ ràng là tên khốn này sai.

Hàn Vũ nhìn bộ dạng e thẹn của Ngụy Oánh Tuyết, ôm chặt hơn: “Cô đáng yêu quá, tôi thật sự yêu cô chết mất! Nói xong, hắn ta lại mổ nhẹ lên đôi môi đỏ mọng do mình hôn.”

“Cậu đáng ghét, chỉ biết chiếm tiện nghi của tôi!” Ngụy Oánh Tuyết xấu hổ vùi đầu vào lòng tên khốn này, nắm tay nhỏ nhắn lại đánh thêm một cái, nhưng cú đấm này đánh vào ngực Hàn Vũ lại thoải mái như đang gãi ngứa.

“Đây gọi là sở thích, sao có thể gọi là bắt nạt được chứ? Hơn nữa tôi cũng chỉ bắt nạt mỗi mình cô thôi.”

Hàn Vũ lại chiếm thêm một chút tiện nghi nữa mới bị người ta đuổi ra, ung dung quay về ký túc xá.

“Cậu chịu về rồi à?” Tiêu Băng vừa thấy Hàn Vũ bước vào cửa liền cười gian xảo.

“Tôi cũng không muốn về, nhưng mà bị người ta đuổi về rồi!”

“Chuyện cậu bị tỏ tình ở căn tin lại làm náo động cả trường rồi, bây giờ cậu nổi tiếng lắm đấy.” Tiêu Băng nói với vẻ hả hê.

Vương Đan Đan cũng phụ họa theo: “Đúng vậy, các cô gái trong trường đều muốn làm bạn với cậu đấy!”

Hàn Vũ ghé sát mặt vào Đan Đan nói: “Sao tôi lại cảm thấy câu này nghe chua chua thế nhỉ, chẳng lẽ mỹ nữ Đan Đan ghen rồi à?”

“Đi đi đi, ai thèm ghen với cậu chứ, đáng ghét!” Đan Đan xấu hổ dùng tay đẩy khuôn mặt đắc ý đang ở quá gần ra.

Cốc cốc cốc. “Cho hỏi Hàn Vũ có ở đây không?”

“Chị Tiểu Nhã! Em đây, tìm em có việc gì ạ?” Hàn Vũ rất ngạc nhiên khi cô ấy lại đến tìm mình.