Chương 54

“Bịa xong rồi! Những điều ngươi nói có đáng tin không?”

“Tuyệt đối có thể tin, ta thề. Nếu có một câu nói dối thì để ta bị trời đánh ngũ lôi!”

Ngụy Oánh Tuyết vội vàng dùng tay che miệng Hàn Vũ đang nói năng lung tung: “Không được nói bậy, ngươi học mấy thứ linh tinh này ở đâu vậy, đám trẻ các ngươi bây giờ thật là hư hỏng, thôi coi như ta lú lẫn mà tin ngươi đi.”

“Không phải, nói gì vậy, lời nói thật đương nhiên là đáng tin rồi. Hơn nữa ta dám nói dối sao, nếu cô không để ý đến ta, ta sẽ khóc chết mất!”

Ngụy Oánh Tuyết cuối cùng cũng cười, nhìn bộ dạng vô lại của tên tiểu quỷ này mà cười, mình nhất định là điên rồi, chưa đầy một tuần mà mình đã rơi vào tay cô ta.

Bây giờ mình là biết rõ không thể làm mà vẫn làm, biết rõ là sai nhưng mình lại cứ muốn đâm đầu vào, nhìn bộ dạng lưu manh của cô ta liền thấy phiền, nhưng không nhìn thấy lại nhớ, tình thầy trò là không được, càng không được là đồng tính luyến ái.

Đúng lúc mình cho rằng đã sắp xếp ổn thỏa thì lại một lần nữa bị cô ta dắt mũi.

Làm đứa trẻ ngoan gần ba mươi năm rồi, lần này cứ để mình nổi loạn một lần đi.

“Ngủ đi, ta buồn ngủ rồi. Đèn ngươi đi tắt đi!”

“Được!” Hàn Vũ vui vẻ đi tắt đèn rồi nhanh chóng quay lại, chui vào chăn liền không an phận mà ôm chặt Ngụy Oánh Tuyết vừa nằm xuống định ngủ.

“Đừng nghịch nữa, buông ta ra, ta muốn ngủ!” Ngụy Oánh Tuyết cố gắng thoát khỏi bàn tay không an phận kia.

“Đúng rồi, không nghịch. Cô nói ngủ mà, ta rất nghe lời đang làm theo đây!” Hàn Vũ vừa nói vừa bắt đầu chế độ tấn công.

“Không phải, đừng động, ngứa quá, ta nói là ngủ, không phải ngủ mà cô nghĩ đâu.” Lúc này mặt Ngụy Oánh Tuyết thật sự đỏ bừng, tuy là cùng một từ nhưng Hàn Vũ và mình nói hoàn toàn không cùng một ý nghĩa, mình còn chưa từng bị cô ta chạm vào trong trạng thái tỉnh táo, lần này cô ấy thật sự ngây người ra.

Hàn Vũ hôn lên vành tai Ngụy Oánh Tuyết, quyến rũ nói: “Ta đang làm theo lời cô dặn, cô bảo ta dừng lại, cô nỡ sao?”

“Ta không có ý đó, ta chưa chuẩn bị sẵn sàng, cô cho ta thời gian được không!” Ngụy Oánh Tuyết cầu xin.

“Yên tâm, thả lỏng, giao mình cho ta là được rồi, ta rất thích cô!”

Hàn Vũ vừa nói lời yêu thương, vừa đánh gục hoàn toàn phòng tuyến của Ngụy Oánh Tuyết về mặt ý thức, để người này mềm nhũn trong vòng tay mình mặc cho thưởng thức, theo tiếng rêи ɾỉ dễ nghe phát ra từ miệng Ngụy Oánh Tuyết.

Hoàn toàn khơi dậy ham muốn chiếm hữu của Hàn Vũ, Hàn Vũ tận tình đòi hỏi, hết lần này đến lần khác đưa Ngụy Oánh Tuyết lên mây, cũng không biết đây là lần thứ mấy nữa.

Mãi đến khi người trong lòng mệt mỏi đến mức không chịu nổi nữa, hai người mới cùng nhau chìm vào giấc ngủ! Đây là một đêm tuyệt vời.

Tiếng chuông báo thức buổi sáng đánh thức Ngụy Oánh Tuyết đang ngủ say, cơ thể thật mệt mỏi, đêm qua tên tiểu quỷ này không biết đã đòi hỏi mình bao nhiêu lần, khiến mình cuối cùng không chịu nổi suýt nữa thì ngất đi.

Bây giờ nghĩ lại thật muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, mình nhất định lại bị cô ta lừa rồi, thủ pháp thành thạo đó tuyệt đối là người lão luyện, phải trải qua bao nhiêu cô gái mới luyện được, mình thật ngu ngốc chẳng khác gì con heo.

Cử động một cái toàn thân đau nhức, tuy không khó chịu như đêm đầu tiên nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.